Một nhân viên làm chứng rằng tôi từng nhiều lần đến công ty xem việc sửa sang.
Còn trực tiếp nói căn nhà có thể sử dụng lâu dài.
Tôi đúng là từng đến công ty.
Nhưng lần nào đến tôi cũng nhắc chị không được phá kết cấu, đồng thời giục chị đóng các khoản phí.
Chị biến sự ngăn cản của tôi thành đồng ý.
Luật sư Chu đề nghị tôi phản tố.
Chúng tôi yêu cầu Đường Tuệ trả lại nhà trong thời hạn quy định, thanh toán phí sử dụng nhà đã thỏa thuận trong ba năm.
Hoàn lại các khoản tôi ứng trước, đồng thời chịu chi phí hợp lý để khôi phục những phần cải tạo trái phép.
Chiều ngày thứ hai sau khi nộp tài liệu, tòa sắp xếp cho hai bên hòa giải trước xét xử.
Đường Tuệ không xuất hiện, chỉ cử luật sư đại diện.
Phía bên kia khăng khăng thỏa thuận là thật và có hiệu lực, đồng thời từ chối giao bản gốc cho chúng tôi kiểm tra riêng.
Hòa giải viên hỏi bản gốc hiện ở đâu.
Luật sư phía bên kia trả lời Đường Tuệ đang giữ, khi mở phiên tòa nhất định sẽ nộp.
Trước khi rời phòng hòa giải, luật sư phía bên kia gọi tôi lại.
“Cô Đường nhờ tôi chuyển lời cho cô.”
“Nếu bây giờ cô đồng ý giải quyết bằng năm mươi nghìn tệ, cô ấy có thể không truy cứu những tổn thất khác do quan hệ thân thích tan vỡ gây ra.”
Tôi nhìn anh ta.
“Quan hệ thân thích không phải hạng mục tố tụng có thể định giá.”
“Phiền cô ấy chuẩn bị sẵn bản gốc thỏa thuận.”
Nửa tháng sau, tòa xác định thời gian họp tiền xét xử lần đầu.
Ngay trước ngày họp một hôm, luật sư Chu nhận được ảnh chứng cứ bổ sung do bên kia cung cấp.
Trong ảnh, bản gốc thỏa thuận không chỉ có chữ ký của tôi.
Còn có một dấu vân tay màu đỏ tươi.
Vị trí dấu vân tay đúng là ngón trỏ tay phải tôi thường dùng khi lăn tay.
06
Ngày họp tiền xét xử, Đường Tuệ đến tòa sớm nửa tiếng.
Chị mặc vest màu tối, bên cạnh là anh rể và luật sư đại diện.
Bố mẹ tôi cũng đến.
Họ không ngồi phía tôi mà ngồi cùng Đường Tuệ ở đầu kia hành lang.
Mẹ mấy lần ngẩng đầu nhìn tôi, cuối cùng vẫn không bước sang.
Sau khi nhân viên thông báo vào phòng xử, hai bên lần lượt xác minh danh tính.
Thẩm phán trước tiên hỏi có muốn hòa giải không.
Đường Tuệ đưa ra đề nghị, chỉ cần tôi thừa nhận thỏa thuận mười năm và rút yêu cầu trả nhà.
Chị sẵn sàng đưa tôi một lần tám mươi nghìn tệ.
Số tiền ấy không phải tiền thuê, mà là cái chị gọi là khoản bồi thường giữa hai chị em.
Tôi từ chối.
“Tôi yêu cầu kiểm tra bản gốc thỏa thuận trước.”
Thư ký nhận tài liệu do Đường Tuệ mang đến, đăng ký rồi đưa thẩm phán xem.
Đó quả thật là một bản giấy gốc.
Hai trang được ghim bằng ghim bấm.
Trang đầu ghi sử dụng miễn phí mười năm, trang hai có chữ ký của ba người.
Bên dưới tên tôi còn có một dấu vân tay màu đỏ.
Thẩm phán yêu cầu hai bên xác nhận hình thức bên ngoài của thỏa thuận.
Tôi không chạm vào tài liệu, chỉ quan sát kỹ qua túi chứng cứ.
Nét chữ ký rất giống chữ viết thường ngày của tôi.
Hoa văn dấu vân tay nhìn bằng mắt thường cũng không thấy khác thường.
Đường Tuệ nhìn tôi, trên mặt cuối cùng cũng xuất hiện vẻ chắc thắng.
“Giờ em còn gì để nói?”
Thẩm phán ngăn chị trực tiếp chất vấn tôi.
Đến lượt tôi trình bày, tôi nói rõ mình chưa từng ký thỏa thuận sử dụng miễn phí mười năm.
Tôi chỉ từng ký giấy đồng ý cho sử dụng bất động sản với thời hạn ba năm.
Cũng chưa từng đồng ý từ bỏ tiền thuê trong ba năm.
Luật sư bên kia lập tức cho rằng giấy đồng ý sử dụng của chủ sở hữu là văn bản phục vụ đăng ký hành chính.
Còn thỏa thuận mười năm thuộc thỏa thuận nội bộ giữa hai bên.
Hai thứ có thể cùng tồn tại.
Cách giải thích này nhìn bề ngoài không mâu thuẫn.
Nhưng luật sư Chu ngay lập tức nộp toàn bộ lịch sử trò chuyện.
Trên màn hình hiện ra nguyên văn lời Đường Tuệ năm đó.
“Cho chị mượn vài tháng trước, đợi công ty quay vòng được chị sẽ bù tiền thuê cho em theo giá thị trường.”
Luật sư phía bên kia giải thích đó chỉ là Đường Tuệ muốn bồi thường cho tôi vì tình thân.
Không có nghĩa hai bên hình thành quan hệ thuê nhà.
Luật sư Chu lại đưa ra đoạn trò chuyện năm thứ hai.
“Phí quản lý em ứng trước, cuối năm tính cùng tiền thuê.”
Lần này, phía bên kia không trả lời ngay.
Đường Tuệ không nhịn được lên tiếng.
“Lúc đó tôi chỉ thuận theo nó thôi, tránh để nó ngày nào cũng làm ầm lên.”
Tôi nhìn chị.
Ba năm qua, số lần tôi thực sự thúc giục chị còn chưa đến năm lần.
Mỗi lần chị đều nói sẽ tính toán, chưa từng đưa ra cái gọi là thỏa thuận miễn phí.
Thẩm phán ghi điểm tranh chấp này vào biên bản.
Sau đó, luật sư Chu chính thức đề nghị giám định tư pháp về cách thức hình thành thỏa thuận, tính đồng nhất giữa các trang, chữ ký và dấu vân tay.
Luật sư đại diện của Đường Tuệ phản đối.
Anh ta cho rằng chữ ký và dấu vân tay đều rõ ràng, bố mẹ cũng sẵn sàng ra tòa làm chứng, giám định chỉ làm kéo dài vụ án.
Thẩm phán hỏi Đường Tuệ ai soạn thỏa thuận, ký ở đâu.
“Tôi tìm mẫu trên mạng rồi sửa.”
“Ký ở nhà em gái tôi.”
“Cụ thể ngày nào?”
“Ngày ghi trên thỏa thuận.”
“Khi đó còn ai có mặt?”
“Chồng tôi, bố mẹ tôi và con tôi đều ở đó.”
Thẩm phán lại hỏi vì sao ngày ký thỏa thuận sớm hơn ngày công ty được phê duyệt.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/chi-gai-dung-chua/chuong-6/

