Sắc mặt Hứa Vi Vi khó coi.
“Đó chỉ là vấn đề góc chụp.”
“Lúc ấy tôi đứng xa nên không chụp hết.”
Tôi không để ý đến cô ta.
Đoạn video thứ hai được phát.
Buổi chiều bên sân tập, Lâm Nghiễn đúng là đi bên cạnh tôi.
Nhưng trong hình ảnh đầy đủ, phía trước anh còn có ba tân sinh viên bị bong gân và say nắng.
Chúng tôi cùng đi về phía phòng y tế.
Tôi đang dìu một nữ sinh sắc mặt trắng bệch.
Giọng Lâm Nghiễn truyền ra từ camera.
“Còn đi được không?”
“Cố thêm chút nữa, phòng y tế ngay phía trước.”
Cô gái kia lập tức giơ tay từ trong đội ngũ, giọng hơi run.
“Thưa cô, em có thể làm chứng.”
“Hôm đó em bị say nắng, Thẩm Tri Hạ dìu em tới phòng y tế.”
“Huấn luyện viên Lâm không phải đi dạo cùng cậu ấy.”
Môi Hứa Vi Vi run lên.
“Tôi không biết còn có người khác.”
Đoạn thứ ba là video sân huấn luyện.
Tôi với tư cách ứng viên học viên tiêu biểu đứng giữa một hàng sinh viên.
Lâm Nghiễn lần lượt sửa động tác cho từng người.
Ba người phía trước, anh đã chỉnh vai, ép cổ tay, sửa tư thế đứng.
Đến lượt tôi, anh chỉ chạm nhẹ vào khuỷu tay.
Bức ảnh Hứa Vi Vi chụp lén vừa khéo chỉ cắt đúng khoảnh khắc ấy.
Giọng Lâm Nghiễn rất lạnh:
“Hôm đó tất cả ứng viên học viên tiêu biểu đều được sửa động tác riêng.”
“Không chỉ có Thẩm Tri Hạ.”
Đoạn thứ tư là video phát nước dưới ký túc xá.
Một thùng nước khoáng đặt dưới đất.
Lâm Nghiễn và một huấn luyện viên khác phát nước cho cả hàng nữ sinh.
Trong video, anh đưa nước cho hơn mười nữ sinh trong lớp trước, cuối cùng mới đưa đến tay tôi.
Hứa Vi Vi cắt hết phần trước sau, chỉ giữ lại một giây tôi nhận nước.
Cả sân tập hoàn toàn bùng nổ.
Lần này, mũi nhọn không còn chĩa vào tôi.
“Bức nào cô ta cũng cắt à?”
“Độc ác quá rồi đấy.”
“Còn bảo chỉ là hiểu lầm. Ai hiểu lầm mà hiểu lầm chuẩn xác đến vậy?”
Hứa Vi Vi bị mắng đến đỏ mắt.
Cuối cùng cô ta cũng hoảng.
“Tôi không cố ý cắt.”
“Ảnh vốn là tôi tiện tay chụp thôi.”
“Tôi chỉ cảm thấy đáng ngờ nên mới lấy ra hỏi.”
“Nếu là hiểu lầm, tôi xin lỗi không được sao?”
Tôi bật cười.
“Hỏi?”
“Hứa Vi Vi, cậu cầm micro, ngay trước mặt toàn bộ tân sinh viên trong khoa nói tôi quyến rũ huấn luyện viên, biết người ta có bạn gái vẫn chen chân, dựa vào quan hệ để lấy danh hiệu học viên tiêu biểu.”
“Cậu đưa ảnh chụp lén lên màn hình lớn, dẫn dắt tất cả mọi người mắng tôi.”
“Bây giờ ảnh gốc được đưa ra, cậu nói một câu hiểu lầm là muốn bỏ qua?”
Hứa Vi Vi vừa khóc vừa lắc đầu.
“Tôi đâu có nói nghiêm trọng đến thế.”
“Là mọi người tự hiểu như vậy.”
Cô Chu lạnh giọng:
“Video hiện trường sẽ khôi phục nguyên văn từng câu em đã nói.”
Sắc mặt Hứa Vi Vi càng trắng hơn.
Cô ta bắt đầu nhìn quanh, dường như muốn tìm người giúp mình nói chuyện.
Nhưng những người vừa rồi còn hùa theo cô ta, lúc này đều tránh ánh mắt cô ta.
Cô ta đột nhiên nhìn tôi, nghiến răng nói:
“Cho dù ảnh tôi không chụp đầy đủ, cũng là vì bản thân cậu vốn dễ khiến người khác hiểu lầm.”
“Không có lửa làm sao có khói.”
“Nếu cậu thật sự trong sạch thì sợ người khác nói làm gì?”
Mẹ tức đến toàn thân run rẩy.
Bố giơ tay giữ vai bà, ra hiệu đừng kích động.
Tôi nhìn chằm chằm Hứa Vi Vi.
“Cuối cùng cậu cũng nói ra suy nghĩ thật rồi.”
“Không phải cậu bịa chuyện là sai.”
“Mà là tôi sống trên đời làm cậu chướng mắt.”
Hứa Vi Vi hét lên:
“Tôi không có!”
“Tôi chỉ đùa thôi!”
Đúng lúc này, bên cạnh sân tập có một cô gái đeo thẻ công tác chạy tới.
Cô ấy cầm máy tính bảng, sắc mặt rất khó coi.
“Hứa Vi Vi.”
“Tối qua lúc cậu gửi bài cho trang confession của trường, cậu đâu có nói như vậy.”
Người tới là quản trị viên trang confession, tên Đường Duyệt.
Cô ấy đưa máy tính bảng cho cô Chu, giọng rõ ràng.
“Cô Chu, đây là lịch sử gửi bài trong hệ thống.”
“Tối qua em thấy nội dung liên quan đến quyền riêng tư và tin đồn tình dục nên không đăng, mà chuyển cho hội sinh viên và cố vấn xác minh.”
Máu trên mặt Hứa Vi Vi lập tức rút sạch.
“Không thể nào…”
“Sao cậu có thể tùy tiện công khai bài gửi của tôi?”
Đường Duyệt cười lạnh.
“Lúc cậu gửi bài bịa tin đồn bẩn về người khác, sao không nghĩ đó là quyền riêng tư của người ta?”
Màn hình lớn lại sáng lên.
Lịch sử trong hệ thống hiển thị rõ ràng.
Người gửi: Hứa Vi Vi.
Thời gian: mười một giờ mười sáu phút tối.
Một dòng tiêu đề chói mắt:
“Huấn luyện viên quân sự nghi có quan hệ mờ ám với nữ sinh năm nhất, danh hiệu học viên tiêu biểu đã được định sẵn?”
Bên dưới còn có tiêu đề dự phòng.
“Tân sinh viên trong sáng ban ngày huấn luyện, buổi tối đi dạo cùng huấn luyện viên.”
“Huấn luyện viên đã có bạn gái, nữ sinh năm nhất biết mà vẫn chen chân?”
Ảnh đính kèm chính là những bức ảnh đã bị cắt.
Chói mắt hơn nữa là phần ghi chú khi gửi bài.
“Đăng sau khi biểu diễn kết thúc, lúc đó độ nóng cao nhất.”
“Tốt nhất cắt hết những người khác, chỉ làm nổi bật huấn luyện viên Lâm và Thẩm Tri Hạ.”
“Trước mắt đừng nói là tôi gửi. Nếu nhà trường xử lý cô ta, tôi có thể dùng tên thật đứng ra kể toàn bộ quá trình.”
Hứa Vi Vi liều mạng lắc đầu.
“Không phải.”
“Đó không phải tôi viết.”
“Tài khoản của tôi bị hack!”

