Trên mặt ông ấy vẫn là nụ cười ôn hòa không hề thay đổi suốt mười năm qua.
Ông ấy đang đứng ngay ngoài cửa sân.
“Ông nội cháu đột nhiên liên lạc với chú, nói rằng cháu đã tìm được người thân. Chuyện lớn như vậy, sao chú có thể không đến thăm?”
Ánh mắt ông ấy đảo qua sân, sau đó dừng lại trên mặt tôi, nụ cười vẫn không thay đổi.
“Chú vẫn luôn coi cháu như con ruột của mình.”
“Viễn Xuyên, chuyện lớn như vậy, tại sao cháu không báo trước cho chú?”
Tôi cứng đờ tại chỗ, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nhưng trong lòng đã nổi lên sóng to gió lớn.
Tại sao ông ấy lại đột nhiên xuất hiện ở ngôi làng hẻo lánh này?
Đây là trùng hợp hay ông ấy đã phát hiện ra điều gì?
Gió đêm thổi qua.
Bóng đèn trong sân lúc sáng lúc tối, chiếu lên gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của ông ấy.
Lần đầu tiên, từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy sợ hãi người đã chăm sóc mình suốt mười năm.
8
Sự xuất hiện của chú Lâm đã phá vỡ nhịp điều tra cẩn thận ban đầu của tôi.
Trong hai ngày tiếp theo, ông ấy lấy lý do giúp đỡ lo liệu chuyện nhận thân để chủ động ở lại nhà họ Trần.
Ông ấy chu đáo trong mọi việc, thậm chí còn biết cách khiến cha mẹ vui lòng hơn cả đứa con ruột là tôi.
Ngoài mặt, tôi phối hợp với ông ấy.
Nhưng trong bóng tối, tôi đợi đến khi ông ấy ngủ say rồi bắt đầu điều tra chiếc cặp công văn kiểu cũ được đặt trong phòng khách.
Ngoài vài bản hợp đồng bình thường, trong cặp còn có một chiếc USB không mấy nổi bật, được giấu sâu trong ngăn phụ.
Tim tôi đập như trống, lập tức cắm chiếc USB vào thiết bị mã hóa mang theo bên mình.
Từng tệp tài liệu lần lượt hiện lên trên màn hình.
Ban đầu chỉ là những giao dịch tài chính từ mười năm trước của Tập đoàn Thẩm thị.
Nhưng khi lật đến mấy thư mục cuối cùng, hơi thở của tôi hoàn toàn ngưng lại.
Đó là một “kế hoạch tuyển chọn và bồi dưỡng” chưa từng được công khai.
Ngày tháng ghi trên kế hoạch chính là năm tôi bị bắt cóc cách đây mười tám năm.
Trong kế hoạch liệt kê chi tiết thông tin của một số “gia đình ứng viên”.
Tất cả đều là những cặp vợ chồng thương nhân giàu có, không có con và sức khỏe không tốt.
Trong đó có một mục ghi tên cha mẹ nuôi đã qua đời của tôi.
Cuối bản kế hoạch còn có một dòng chữ nhỏ:
“Phối hợp với kẻ họ Trương, một tên buôn người, bảo đảm đối tượng được đưa vào gia đình ứng viên thuận lợi, sau đó bồi dưỡng thành người thừa kế tương lai.”
Máu trong người tôi lập tức đông cứng.
Hóa ra chuyện tôi bị bắt cóc mười tám năm trước chưa bao giờ là một tai nạn.
Chính chú Lâm đã lên kế hoạch, đặc biệt lựa chọn tôi làm “người thừa kế” cho đôi vợ chồng giàu có nhưng không có con và mắc bệnh nặng ấy.
Ông ấy lợi dụng sự sơ suất của vợ chồng nhà họ Trần, mua chuộc bọn buôn người, đưa tôi khi còn nhỏ đến bên cha mẹ nuôi một cách chính xác.
Mục đích của tất cả những chuyện này chỉ có một:
Thông qua sự tin tưởng của cha mẹ nuôi để khống chế Tập đoàn Thẩm thị mà sau này chắc chắn sẽ thuộc về tôi.
Sau khi cha mẹ nuôi qua đời, chú Lâm thuận lợi trở thành người quản lý di sản, nắm giữ quyền quyết định thực tế của công ty suốt mười năm.
Chỉ cần tôi mãi ngây thơ và phụ thuộc vào ông ấy, quyền lực này sẽ tiếp tục kéo dài.
Nhưng lần nhận thân này khiến tôi có thêm một thân phận khác.
Tôi trở thành Trần Viễn Xuyên, một người có huyết thống, có người thân để lưu luyến và có khả năng độc lập điều tra toàn bộ sổ sách.
Tôi tiếp tục kéo xuống dưới.
Tiêu đề của tệp tài liệu cuối cùng khiến tôi lạnh buốt đến tận xương:
“Phương án khẩn cấp: Nếu người thừa kế có dấu hiệu mất kiểm soát, lập tức khởi động kế hoạch B — vu oan cho cha mẹ ruột, hoàn toàn cắt đứt các mối quan hệ xã hội của người thừa kế.”
Trong tài liệu thậm chí còn ghi chép chi tiết cách giả mạo chữ viết và gài dấu vân tay.
Tất cả hoàn toàn trùng khớp với thảm họa xảy ra mười năm sau trong ký ức của tôi.
Hóa ra vụ thảm sát cả nhà xảy ra mười năm sau hoàn toàn không phải âm mưu được nghĩ ra nhất thời.
Đó là con đường lui mà chú Lâm đã chuẩn bị sẵn từ mười tám năm trước.
Một khi “người thừa kế” là tôi chạm đến chân tướng trong sổ sách công ty, uy hiếp quyền kiểm soát của ông ấy, kế hoạch dự phòng này sẽ lập tức được kích hoạt.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, toàn thân đầm đìa mồ hôi lạnh.
Hóa ra đòn chí mạng chưa bao giờ là tiền!
Mà là cả cuộc đời tôi, ngay từ năm tám tuổi đã bị người khác âm mưu tính toán.
Việc được cha mẹ nuôi nhận nuôi là một âm mưu.
Việc thừa kế công ty cũng là một âm mưu.
Ngay cả lần nhận thân muộn mười tám năm này cũng bị người khác lợi dụng, trở thành bước cuối cùng buộc tôi để lộ điểm yếu.
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng bước chân khe khẽ.
Tôi lập tức quay đầu.
Chú Lâm đứng trước cửa phòng khách.
Nụ cười ôn hòa trên mặt ông ấy đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo và tối tăm.
“Viễn Xuyên, cháu không nên xem những thứ này.”
9
Trong khoảnh khắc ấy, không khí bên ngoài sân như đông cứng lại.
Tôi siết chặt thiết bị mã hóa trong tay, sống lưng căng cứng như một dây cung đã kéo hết mức.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/chan-tuong-sau-nhan-than/chuong-6/

