Cố Yến Thần nhàn nhạt nói:
“Chỉ cần tôi muốn tra, không có gì là không tra được.”
Anh ta nhìn tôi, giọng điệu bình tĩnh:
“Cô Thẩm, tình cảnh hiện tại của cô, chắc hẳn cô rất rõ.”
“Nhà họ Chu muốn bóp chết cô, chẳng khác nào bóp chết một con kiến. Chút chứng cứ trong tay cô căn bản không tổn hại được gốc rễ của bọn họ.”
“Nhưng có sự giúp đỡ của tôi thì khác.”
“Tôi có thể giúp cô lật đổ nhà họ Chu, khiến Chu Mộng Dao trả giá. Thậm chí… Lâm Xuyên cũng có thể mặc cho cô xử lý.”
Lời của anh ta giống như một hạt giống, bén rễ nảy mầm trong lòng tôi.
Tôi cắn môi:
“Vì sao anh muốn giúp tôi? Nhà họ Cố có thù với nhà họ Chu?”
Cố Yến Thần cười cười, không trả lời thẳng.
“Cô Thẩm không cần biết nguyên nhân. Cô chỉ cần nói cho tôi biết, có đồng ý hay không.”
Tôi im lặng.
Gả cho một người xa lạ, đổi lấy một cơ hội báo thù.
Giao dịch này, có đáng không?
Tôi nhớ tới dáng vẻ mẹ tôi trước khi chết vẫn không biết chân tướng, nhớ tới những ánh mắt khinh bỉ trong hôn lễ, nhớ tới mấy ngày qua cùng đường bí lối…
Tôi ngẩng đầu, nhìn vào mắt Cố Yến Thần:
“Được, tôi đồng ý với anh.”
“Nhưng tôi có điều kiện.”
Cố Yến Thần nhướng mày:
“Cô nói.”
“Thứ nhất, chỉ là hôn nhân trên danh nghĩa, tôi sẽ không phát sinh bất cứ quan hệ gì với anh.”
“Thứ hai, anh không được can thiệp vào chuyện riêng của tôi, tôi muốn báo thù thế nào là chuyện của tôi.”
“Thứ ba, đợi nhà họ Chu sụp đổ, chúng ta sẽ ly hôn, tôi ra đi tay trắng.”
Cố Yến Thần nhìn tôi chằm chằm vài giây, bỗng bật cười.
“Có thể.”
Anh ta đứng dậy, đưa tay ra:
“Hợp tác vui vẻ, bà Cố.”
Tôi nhìn bàn tay anh ta đưa tới, do dự một chút, cuối cùng vẫn nắm lấy.
Hôn lễ định vào thứ bảy.
Ngày tin tức truyền ra, cả giới thượng lưu Kinh Bắc đều nổ tung.
Không ai ngờ Cố Yến Thần sẽ đột ngột kết hôn, càng không ai ngờ cô dâu lại là Thẩm Nam Chi, người bị cả mạng mắng là “tiểu tam”.
Nhà họ Chu là người đầu tiên ngồi không yên.
Cha Chu đích thân gọi điện cho Cố Yến Thần, bị trợ lý chặn lại.
Mẹ Chu dẫn Chu Mộng Dao tìm tới cửa, ngay cả cổng nhà họ Cố cũng không vào được.
Lâm Xuyên cũng phát điên gọi điện, nhắn tin cho tôi, tôi không trả lời cái nào.
Một ngày trước hôn lễ, cuối cùng Chu Mộng Dao không ngồi yên được nữa, trực tiếp chặn ở cửa khách sạn.
“Thẩm Nam Chi! Cô ra đây cho tôi!”
Cô ta mặc một cây hàng hiệu, trang điểm tinh xảo, lại không che được vẻ tiều tụy và điên cuồng nơi đáy mắt.
Tôi đi ra khỏi khách sạn, dựa vào khung cửa, bình tĩnh nhìn cô ta.
“Cô Chu, có việc gì?”
“Dựa vào đâu cô được gả cho anh Yến Thần?”
Cô ta xông lên muốn túm cánh tay tôi, bị vệ sĩ chặn lại.
“Con tiện nhân này! Có phải cô dùng thủ đoạn hạ lưu nào không?”
Tôi cười.
“Thủ đoạn hạ lưu? Tôi đâu sánh được với cô Chu.”
“Giả bệnh, vu oan, ép chết người… Những thứ này tôi không học nổi.”
Sắc mặt Chu Mộng Dao trắng bệch, the thé giọng:
“Cô nói bậy! Tôi không có!”
“Có hay không, trong lòng cô rõ nhất.”
Tôi tiến lên một bước, ghé sát bên tai cô ta, hạ thấp giọng.
“Chu Mộng Dao, mẹ cô chưa từng dạy cô sao? Cướp đồ của người khác, sớm muộn gì cũng phải trả.”
Cả người cô ta chấn động, trong mắt thoáng qua một tia sợ hãi.
Nhưng rất nhanh đã bị tức giận thay thế.
“Thẩm Nam Chi, cô đừng đắc ý! Nhà họ Chu chúng tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”
“Vậy sao?”
Tôi nhướng mày.
“Vậy chúng ta cứ chờ xem.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi, không nhìn cô ta thêm một cái nào.
Sau lưng truyền tới tiếng cô ta gào thét điên cuồng, còn có tiếng đồ vật vỡ nát.
Ý cười bên khóe môi tôi từng chút lạnh xuống.
Chu Mộng Dao, đây mới chỉ là bắt đầu.
Ngày hôn lễ, khung cảnh long trọng chưa từng có.
Nhà cũ họ Cố bày đầy hoa hồng trắng, trải dài từ cổng tới lễ đường.
Tôi mặc váy cưới đặt may riêng, khoác tay Cố Yến Thần, từng bước đi trên thảm đỏ.
Dưới sân khấu ngồi đầy khách khứa, ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi trên người chúng tôi.
Có kinh ngạc, có ngưỡng mộ, có ghen tị, cũng có khinh thường.
Tôi đều không để ý.
Khi tuyên thệ, Cố Yến Thần cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.
“Thẩm Nam Chi, em có bằng lòng gả cho anh không?”
Tôi nhìn vào mắt anh, im lặng vài giây.
Sau đó nhẹ nhàng gật đầu:
“Em bằng lòng.”
Anh đeo nhẫn cho tôi, cảm giác lạnh buốt truyền tới từ đầu ngón tay.
Dưới sân khấu tiếng vỗ tay vang như sấm.
Tôi quét mắt nhìn một vòng, nhìn thấy Lâm Xuyên và Trình Sương ở góc khuất.
Lâm Xuyên đứng ở đó, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhìn tôi chằm chằm, bên trong cuộn trào cảm xúc mà tôi không hiểu.
Trình Sương đứng cạnh anh ta, vành mắt đỏ hoe, môi mím rất chặt.
Tôi dời mắt đi, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.
Sau khi hôn lễ kết thúc, nhà họ Cố ra tay.
Không hề có bất cứ dấu hiệu nào.
Thứ hai mở phiên, cổ phiếu của tập đoàn Chu thị bắt đầu lao dốc.
Vài cổ đông lớn đồng thời rút vốn, ngân hàng cũng đột ngột thúc giục trả khoản vay.
Ngay sau đó, mấy công ty dưới trướng nhà họ Chu bị điều tra ra trốn thuế, kinh doanh phi pháp.
Cha Chu bị đưa đi điều tra, mẹ Chu sốt ruột đến mức nhập viện.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, nhà họ Chu đã từ trên mây rơi xuống bùn.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/chan-tinh-nam-nam-hoa-thu/chuong-6/

