“Tớ tự nhủ chỉ cần trả hết nợ, tớ sẽ có thể tiếp tục làm Ninh Hương Hương.”
Cô ta khóc đến không thể thở nổi.
“Nhưng tớ biết. Thật ra từ đầu đến cuối, tớ vẫn luôn biết có gì đó không đúng.”
Câu nói này, kiếp trước cô ta không có cơ hội nói ra.
Kiếp này, cho dù đã nói ra thì cũng quá muộn.
Tôi cầm ô đứng trên bậc thềm.
Cô ta ở trong mưa, giống như một con quỷ cuối cùng cũng bị ánh sáng soi rõ nguyên hình.
“Diệp Đường, xin lỗi.”
Giọng cô ta nhỏ đến gần như không thể nghe thấy.
“Không phải cậu hại tớ.”
“Là tớ tự bán chính mình.”
“Cũng là tớ bán đứng bọn họ.”
Tôi đã đợi câu nói này suốt hai kiếp.
Nhưng khi thật sự nghe được, tôi không cảm thấy sung sướng.
Chỉ cảm thấy trống rỗng.
Vô cùng trống rỗng.
Giống như một cơn ác mộng kéo dài quá lâu, cuối cùng cũng có người thừa nhận đó không phải lỗi của tôi.
Nhưng tôi, người từng chết trong cơn ác mộng ấy, không thể quay trở về.
Tôi nói:
“Ninh Hương Hương, cậu nên nhận tội.”
Cô ta gật đầu.
“Tớ sẽ làm vậy.”
“Cậu phải bồi thường.”
“Tớ biết.”
“Cậu phải đối mặt với sự căm hận của tất cả mọi người.”
Cô ta cắn môi, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Tớ biết.”
Tôi nhìn cô ta.
“Nhưng tôi sẽ không tha thứ cho cậu.”
Cơ thể cô ta cứng đờ.
Tôi tiếp tục nói:
“Cậu có thể chuộc tội, có thể hối cải, có thể làm lại cuộc đời.”
“Nhưng tất cả những chuyện đó đều không liên quan đến tôi.”
“Tôi sẽ không tiếp tục làm bạn thân của cậu, không nói giúp cậu, cũng không đồng hành cùng cậu bước ra khỏi bóng tối.”
“Ninh Hương Hương, từ giây phút cậu giao danh sách ấy cho người khác, quan hệ giữa chúng ta đã kết thúc.”
Cô ta cúi đầu, rất lâu không nói gì.
Tôi quay người đi lên lầu.
Phía sau truyền đến giọng nói khàn đặc của cô ta.
“Diệp Đường, tớ cũng xin lỗi cậu của kiếp trước.”
Bước chân tôi dừng lại nửa giây.
Sau đó tiếp tục đi về phía trước.
Có những lời xin lỗi, tôi đã nghe thấy.
Nhưng tôi sẽ không quay đầu.
Chương 9
9
Khi vụ án được xét xử, đã là mùa xuân năm sau.
Nhiều người trong đường dây của Hà Minh Quân bị bắt.
Ninh Hương Hương bị kết án vì xâm phạm thông tin cá nhân của công dân, hỗ trợ hoạt động tội phạm mạng, giúp đường dây lừa đảo thu hút nạn nhân và nhận tiền hoa hồng.
Vì giai đoạn sau cô ta chủ động khai báo dòng tiền và những kẻ đứng phía trên nên mức án ngắn hơn dự kiến ban đầu.
Nhưng tất cả những gì cô ta coi trọng nhất đều đã mất.
Tư cách trúng tuyển bị hủy.
Gia đình họ Ninh bán nhà để bồi thường.
Bố Ninh phá sản.
Mẹ Ninh không còn xuất hiện trong bất cứ nhóm phụ huynh nào.
Nghe nói tóc bà ta đã bạc quá nửa.
Cố Từ Viễn không phải ngồi tù.
Nhưng tư cách trúng tuyển của anh ta bị hủy bỏ.
Anh ta học lại một năm, thành tích tụt dốc không phanh.
Sau đó chỉ vào được một trường bình thường.
Có người nói mỗi lần nhìn thấy giấy tờ cần ký tên, tay anh ta đều run lên.
Cũng có người nói mẹ Cố vẫn đi khắp nơi tuyên bố chính tôi đã hại con trai bà ta.
Nhưng không còn ai tin nữa.
Bởi vì thông báo của cảnh sát viết rất rõ ràng.
Diệp Đường không tham gia hoạt động này.
Đã tuyên bố rút lui rõ ràng.
Đã lưu giữ và cung cấp những bằng chứng quan trọng.
Ngày thông báo được công bố, trong nhóm lớp cũ xuất hiện một đống tin nhắn.
【Diệp Đường, xin lỗi.】
【Lúc đó chúng tôi không nên mắng cậu.】
【Nếu không nhờ cậu giữ lại bằng chứng, có lẽ chúng tôi còn thê thảm hơn.】
【Cậu có thể quay lại tham gia một buổi liên hoan không? Mọi người muốn trực tiếp xin lỗi cậu.】
Tôi nhìn những dòng chữ ấy, trong lòng không có bất cứ gợn sóng nào.
Kiếp trước, bọn họ cũng từng tổ chức liên hoan.
Nhưng không phải để xin lỗi.
Mà là để lừa tôi đến nhà máy bỏ hoang.
Bọn họ nói phải đòi lại công bằng cho Ninh Hương Hương.
Bọn họ nói loại người như tôi không xứng được học đại học.
Bọn họ nói:
“Diệp Đường, hôm nay chỉ là để mày nếm thử sự tuyệt vọng của Hương Hương trước khi máy bay rơi.”
Sự tuyệt vọng ấy, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ.
Vì vậy, tôi rời khỏi nhóm chat.
Không chào tạm biệt.
Cũng không tha thứ.
Sau khi khai giảng, tôi đến Bắc Thành.
Chuyên ngành của tôi là lĩnh vực kết hợp giữa an ninh mạng và luật học.
Bố mẹ tiễn tôi đến nhà ga.
Mẹ vừa nhét đồ ăn cho tôi, vừa căn dặn:
“Đến trường đừng lúc nào cũng tiết kiệm. Muốn ăn gì thì cứ mua.”
Bố nhét một phong bì vào túi tôi.
“Cầm lấy để phòng khi cần gấp.”
Sống mũi tôi cay lên.
Kiếp trước, để chữa bệnh cho tôi khi đã trở nên ngây dại, họ bán nhà, vay tiền, đi khắp nơi cầu y.
Mẹ ôm tôi, hết lần này đến lần khác dạy tôi gọi mẹ.
Nhưng tôi chỉ biết chảy nước miếng.
Kiếp này, cuối cùng tôi cũng có thể đứng trước mặt họ, nghiêm túc nói một câu:
“Con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.”
Cuộc sống đại học vô cùng bận rộn.
Tôi không muốn lãng phí dù chỉ một phút một giây.
Người khác tham gia câu lạc bộ và giao lưu kết bạn, tôi vùi mình trong phòng thí nghiệm.
Người khác đi du lịch chụp ảnh, tôi nghiên cứu các vụ án kinh doanh phi pháp trên mạng.
Người khác xem phim và chương trình giải trí, tôi cùng giảng viên sắp xếp các mẫu lừa đảo trong mùa tuyển sinh.
Có người nói tôi quá căng thẳng.

