Cô ta không biết rằng, đĩa ngó sen 18 tệ chiều nay đã giúp cô ta thử nước xong rồi.

Cô ta chỉ chờ đến ngày 1/5, đứng trước mặt họ hàng làm “người hào phóng”.

Ngày qua ngày.

Màn thể hiện của em chồng trong nhóm gia đình ngày càng giống một sân khấu độc diễn.

“Em xác nhận với Ngự Long Bay rồi, phòng riêng từ 11 giờ rưỡi đến 3 giờ rưỡi, tận bốn tiếng!”

“Món khai vị em chọn set tam vị đặc trưng, lên ảnh đẹp lắm!”

“Quà mang về em cũng đặt rồi, mỗi người một hộp cookie, tinh tế chưa?”

Câu nào cô ta cũng phải thêm ít nhất ba dấu chấm than.

Họ hàng trong nhóm thi nhau tung hô.

Mợ cả nói:

“Mộng Kỳ từ nhỏ đã hiểu chuyện.”

Dì hai nói:

“Đúng thế, hơn hẳn đứa nhà tôi, lĩnh lương xong tiêu sạch.”

Cô ba hỏi:

“Giờ Mộng Kỳ làm ở đâu vậy? Chế độ tốt lắm à?”

Em chồng trả lời:

“Ôi, bình thường thôi ạ, chỉ là mời người nhà ăn một bữa thì vẫn gánh được.”

Chị họ nhắn riêng cho tôi:

“Em thấy nhóm chưa? Em chồng em khoác lác ghê thật. Nó mời á? Nó lấy gì mời? Không phải định quẹt thẻ của em đấy chứ?”

Tôi trả lời:

“Chị đoán đúng rồi.”

3

Chị họ gửi một loạt icon sốc:

“Trời đất! Nó diễn giỏi vậy? Tiền của em, mặt mũi của nó. Thế 1/5 em có đi không?”

“Em nói là về nhà mẹ rồi. Nó cố tình chọn đúng hôm đó.”

“Vậy em tính sao? Để nó cướp hết công lao à?”

“Em đặt hạn mức rồi. Mỗi giao dịch 1 tệ.”

Chị họ gửi một tràng “ha ha” dài:

“Tức là nó gọi cả bàn toàn món xịn, cuối cùng không thanh toán được? Thế chẳng phải lộ hết à?”

“Ừ.”

“Đến lúc đó họ hàng sẽ nhìn rõ nó là loại người gì. Em cũng ác thật đấy.”

“Nó tự chọn mà.”

“Vậy 1/5 chị có đi không? Hay chị đi làm tai mắt cho em?”

“Không cần. Chị cứ đi đi. Cần quay video thì quay, cần gửi nhóm thì gửi.”

“Được. Đến lúc đó chị tường thuật trực tiếp cho em.”

Cúp điện thoại, tôi gọi đến lễ tân Ngự Long Bay để xác nhận một chi tiết.

“Xin chào, tôi muốn hỏi, nếu khách dùng dịch vụ ăn trước thanh toán sau, kiểu ghi nợ vào thẻ hội viên, thì cần thủ tục gì?”

Nhân viên giải thích rất rõ:

“Chỉ cần hội viên cung cấp số thẻ là có thể ghi nợ. Khi rời nhà hàng sẽ thanh toán một lần. Lúc thanh toán cần nhập mật khẩu thanh toán hoặc chủ thẻ quét khuôn mặt. Ngoài ra, trong thời gian ghi nợ, mỗi giao dịch chủ thẻ đều sẽ nhận được thông báo. Tổng số tiền ghi nợ không được vượt quá số dư trong thẻ.”

“Tức là nếu không có mật khẩu thì vẫn ghi nợ được?”

“Có thể ghi nợ, nhưng khi thanh toán thì không trả được. Hệ thống sẽ yêu cầu nhập mật khẩu.”

“Tôi hiểu rồi, cảm ơn.”

Cúp máy, tôi hoàn toàn yên tâm.

Mỗi món em chồng gọi, điện thoại tôi sẽ rung một lần.

Ngày 1/5, tôi sẽ ngồi ngoài ban công nhà mẹ tôi, vừa cắn hạt dưa vừa xem cô ta một bên giả đại gia trước mặt họ hàng, một bên lộ nguyên hình ở quầy thu ngân.

Ngày 1/5 đến.

Hơn tám giờ sáng, con gái tôi đã bật dậy khỏi giường, giục:

“Mẹ ơi, đi nhà bà ngoại!”

Tôi chuẩn bị xong xuôi, tiện đường mua ít trái cây mang theo.

Đến nhà mẹ tôi còn chưa tới mười giờ. Mẹ đã hầm gà, mùi thơm lan khắp bếp.

Tôi ngồi xuống sofa, lấy điện thoại ra.

Trong nhóm gia đình, em chồng đã bắt đầu làm nóng không khí.

“Mọi người thân yêu ơi, còn một tiếng rưỡi nữa là ăn rồi! Con trang điểm xong hết rồi!”

“Chỗ đậu xe con hỏi rồi, trước cửa có cả dãy, đậu thoải mái!”

“Đến nơi thì gọi con, con ra đón! Hôm nay con mời, mọi người cứ ăn hết mình!”

Bên dưới lập tức có người trả lời “đã nhận”, “sắp tới”, “Mộng Kỳ chu đáo thật”.

Chị họ nhắn riêng cho tôi:

“Chị đến rồi. Em chồng em đang đứng ở cổng, mặc váy đỏ, còn dặm lại phấn. Cậu cả, dì hai, cô ba đều đến rồi, đông nghịt luôn, chắc mười hai mười ba người. Nó đang chào từng người, ‘mời vào mời vào, hôm nay cháu sắp xếp hết’.”

Tôi trả lời:

“Cứ để nó diễn.”

Chị họ:

“Ha ha, chị háo hức xem đoạn kết quá.”