Tiêu Hành Chi thấy ta không lên tiếng, liền lớn tiếng quát tháo: “Oản Oản, Ngọc Lạc đã xin lỗi rồi, chỉ là một vết thương thôi, ta sẽ gọi đại phu dùng Kim Sang Dược tốt nhất cho nàng, nàng hà cớ gì phải làm ra vẻ làm nũng.”
“Một vết thương nhỏ nhoi có đáng để nàng sống chết không buông tha vậy không?”
Vết thương của ta vì bị bọn họ kéo dài thời gian mà để lại sẹo, trở nên xấu xí vô cùng.
Còn y phục của ta bị rách, để nam khách nhìn thấy da thịt, càng khiến ta trở thành trò cười của cả kinh thành.
Ta đang chìm trong hồi ức, chợt thấy ánh kiếm lóe lên, thanh kiếm của Thẩm Ngọc Lạc đang đâm thẳng về phía ta.
Ta nghiêng mình né tránh, cổ kiếm sượt qua cánh tay phải của ta, máu tươi lập tức túa ra. Ta kêu lên một tiếng đau đớn, ôm chặt lấy cánh tay, máu rỉ ra qua kẽ tay.
Ta kinh hô ngã gục xuống ghế, bộ dạng hoảng sợ và chật vật khiến có kẻ bật cười. Ngọc Lạc tạo dáng đứng lại, khẽ cười nhạt: “Xin lỗi nhé, là Ngọc Lạc không cẩn thận. Oản tỷ tỷ cũng là người luyện võ, sao lại nhát gan đến thế.”
Nha hoàn của ta phẫn nộ quát: “Thẩm tiểu thư, người làm bị thương tay của tiểu thư nhà ta, ngày sau tiểu thư làm sao luyện kiếm, làm sao gảy đàn thêu hoa? Người không xin lỗi, không gọi đại phu mà còn nói lời châm chọc sao?”
Nước mắt ta rơi xuống, hai mắt đỏ hoe nhìn Tiêu Hành Chi: “Thế tử, cánh tay Oản Oản bị thương rồi, có thể cho dừng khúc kiếm vũ, để ta đi trị thương trước được không?”
Ngọc Lạc giậm chân, nũng nịu nói không ngừng: “Hành Chi ca ca, chỉ là một vết thương nhỏ mà Oản tỷ tỷ đã mất hứng, có phải là ghét bỏ muội giành mất sự chú ý không? Khúc kiếm vũ này muội luyện lâu như vậy, muội chỉ muốn múa cho xong bộ kiếm vũ này, chẳng lẽ cũng không được sao?”
“Gọi đại phu đến thật mất cả hứng, Oản tỷ tỷ lẽ nào nhẫn nhịn một chút cũng không được ư?”
Tiêu Hành Chi cau mày trách móc: “Oản Oản, có chút thương tích nhỏ, nàng sao cứ phải làm ra dáng vẻ yếu ớt ủy mị như vậy.”
“Dù bây giờ xước một đường thì cũng chỉ là vết thương nhỏ, chẳng lẽ nàng là người luyện võ mà một chút đau đớn cũng phải làm lớn chuyện sao?”
Sự thiên vị trắng trợn của hắn càng khiến Thẩm Ngọc Lạc thêm đắc ý. Khi tiếng đàn lại một lần nữa vang lên, điệu kiếm vũ của ả tiếp tục.
Mọi người đang nhìn đến say sưa, ánh kiếm vừa lóe lên, ả đã khẽ thốt một tiếng kiều hô: “A da, kiếm của muội!”
Kiếm lại tuột khỏi tay, thanh cổ kiếm một lần nữa lao thẳng về phía gương mặt ta, đám nữ khách trong hoa sảnh đồng loạt hét lên kinh hãi.
Giống hệt như kiếp trước, ánh mắt Thẩm Ngọc Lạc hiện rõ sự đắc ý không thể che giấu.
Ca ca ta vừa gọi đại phu đi vào liền thất kinh: “Muội muội cẩn thận!”
Ta vờ làm ra dáng vẻ vô cùng hoảng loạn, trong lúc né tránh liền ngã nhào, cả thân thể xô mạnh vào Tiêu Hành Chi khiến hắn ngã bổ nhào về phía trước.
Phập! Cổ kiếm đâm thẳng vào hạ bộ của hắn.
“A!!!” Tiếng hét thê lương vang lên, máu tươi từ hạ bộ hắn xối xả tuôn ra.
Tảng đá lớn đè nặng trong lòng ta rốt cuộc cũng được gỡ xuống. Thanh kiếm đâm vào ta kiếp trước, nay từ tay Thẩm Ngọc Lạc đã cắm phập vào người Tiêu Hành Chi.
Nỗi đau thấu tim can của kiếp trước, đời này ta phải để Tiêu Hành Chi và Thẩm Ngọc Lạc tự mình nếm thử!
4.
Lúc này Tiêu Hành Chi đang ôm chặt lấy hạ bộ lăn lộn trên đất, hiện trường trở nên vô cùng hỗn loạn, “Người đâu, cứu mạng!”
“Mau gọi đại phu, Thế tử bị thương rồi!”
Ta vội vã đứng vững, nhìn Tiêu Hành Chi ôm hạ bộ gào thét thống khổ, lớn tiếng la lên: “Ngọc Lạc muội muội, muội đang làm cái gì vậy? Muội muốn giết Thế tử sao?”
“Ta đã nói đây là ngày đại hỉ, đừng có múa đao vung kiếm, muội cố tình không nghe. Giờ gây ra họa lớn thế này, ta xem muội ăn nói thế nào với Thừa Viễn Hầu phủ!”

