“Xin lỗi, Thời Duật, tôi chỉ thấy con bé đáng yêu nên muốn bế một chút. Tôi thật sự không ngờ con bé lại bị dị ứng với nước hoa trên người tôi rồi ngạt thở.”

Giọng Bạc Thời Duật vang lên, cố nén cơn giận.

“Nhưng tôi đã nói rõ phổi con bé có vấn đề, không được ngửi mùi kích thích!”

Thẩm Đường khóc.

“Tôi thật sự không cố ý. Xin cậu đừng nói với bố mẹ được không? Nếu họ biết chắc chắn sẽ giết tôi mất! Tôi đã chẳng còn gì nữa rồi!”

Im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng video bị đứng thì cuối cùng Bạc Thời Duật mới lên tiếng.

“Từ nay tránh xa con tôi và Nguyệt Nguyệt ra! Cút!”

Tôi cứng đờ tại chỗ rất lâu, chỉ cảm thấy linh hồn như bị rút sạch.

Anh biết rõ mẹ anh không vừa ý tôi, ngoài chuyện hai nhà không môn đăng hộ đối còn vì con gái mất sớm, nhiều năm sau tôi vẫn chưa mang thai trở lại.

Gần như năm nào tôi cũng bị mắng là vô đức vô năng, ngay cả một đứa trẻ cũng không sinh nổi, sau đó còn bị bà dùng đủ loại phương thuốc dân gian giày vò.

Chẳng trách mỗi lần có người nói tôi đức hạnh không đủ, khắc chết con, anh đều tức giận đến vậy.

Chẳng trách mỗi lần có người nhắc đến Nhu Nhu, anh đều suy sụp đến thế.

Hóa ra tất cả chỉ vì anh có tật giật mình.

Chính anh đã bao che cho hung thủ hại chết con mình.

Thậm chí còn cùng hung thủ hại chết đứa con thứ hai.

Tôi run rẩy nắm chuột, vô tình mở bản báo cáo ra, nhìn thấy kết luận nguyên nhân tử vong của Nhu Nhu là ngạt thở do dị ứng với nước hoa.

Trái tim như bị nghiền nát, đau đến mức tôi không thể thở nổi.

Chưa bao giờ tôi hối hận vì đã gả cho Bạc Thời Duật như lúc này.

Đột nhiên nhóm chat gia đình hiện lên tin nhắn của Thẩm Đường.

“Xin lỗi em dâu, đứa bé mất rồi chị cũng rất đau lòng, đều tại chị.”

Tin nhắn vừa đọc xong đã bị thu hồi, nhưng đã quá muộn.

Bạc lão phu nhân lập tức nhắc tên tôi và Thẩm Đường trong nhóm, gửi một loạt tin nhắn thoại chất vấn tôi.

Không lâu sau, Bạc Thời Duật nhắn.

“Nguyệt Nguyệt xúc động nên sảy thai, không liên quan đến chị dâu.”

Sau đó anh gửi tin nhắn riêng cho tôi.

“Chị dâu gửi nhầm chỗ. Em đừng vạch trần, mẹ sẽ không làm gì em đâu. Sau này anh sẽ đi giải thích.”

Đến lúc này tôi mới cảm thấy lời đảm bảo của anh buồn cười đến mức nào.

Tôi cười lạnh, gửi video và báo cáo giám định vào nhóm.

“Không cần giải thích với tôi. Người anh nên giải thích là họ.”

5

Nhóm chat lập tức nổ tung.

Già trẻ nhà họ Bạc đều liên tục hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bạc Thời Duật gọi tới.

Nhưng tôi không nghe máy.

Thẩm Đường liên tục nhắn trong nhóm, khóc lóc thanh minh.

“Em dâu lấy đâu ra video giả ghép thế này? Sao em có thể vu oan cho chị?”

“Chị biết em vừa trải qua nỗi đau mất con lần nữa nên tâm trạng không ổn định, nhưng tại sao em phải kéo chị xuống nước?”

“Xin em mau thu hồi đi. Mẹ sức khỏe không tốt, nhìn thấy sẽ không chịu nổi đâu.”

“Đều là chị không tốt, cứ quấn lấy Thời Duật nhờ giúp đỡ. Nếu em không thích thì sau này chị sẽ không bao giờ liên lạc với cậu ấy nữa. Xin em đừng vì chút chuyện này mà châm ngòi quan hệ giữa mọi người.”

Chỉ vài câu, chị ta đã gán cho hành động của tôi cái mác tâm trạng không ổn định, tinh thần có vấn đề, ghen tuông đố kỵ.

Tôi cười khẽ.

“Sau này cho dù hai người có lên giường với nhau cũng chẳng liên quan đến tôi.”

Nói xong, tôi rời khỏi nhóm chat.

Hàng chục tin nhắn của Bạc Thời Duật bị nghẽn một lúc mới liên tục hiện ra.

“Video em lấy ở đâu? Em lục máy tính của anh à?”

“Anh với chị dâu chẳng có quan hệ gì hết, sao em có thể bôi nhọ bọn anh như vậy?”

“Em nghe lời anh, xóa đi trước đã. Bố mẹ sức khỏe không tốt, không chịu nổi kích thích. Đợi anh về sẽ giải thích.”

“Nguyệt Nguyệt, em nhất định phải làm mọi chuyện thành thế này sao?”

Tôi không trả lời lấy một câu, nhanh chóng chặn và xóa anh.

Nếu chuyện này có thể giải thích, nếu lời giải thích đó là thứ tôi có thể chấp nhận, thì anh đã không im lặng lâu đến thế.

Tôi bắt taxi đến sân bay, đúng lúc thấy Bạc Thời Duật vội vã chạy về ở cổng khu dân cư.

“Nguyệt Nguyệt, em đi đâu?”

Tôi không trả lời, kéo cửa kính xe lên.

“Bác tài, ra sân bay.”

Tài xế đạp ga.

Bạc Thời Duật chạy tới chỉ kịp đập lên kính xe một cái đã bị khói xe bỏ lại phía sau.

Bác tài nhìn gương chiếu hậu rồi lại nhìn tôi.

“Cãi nhau với chồng à? Vợ chồng trẻ khó tránh khỏi mâu thuẫn. Có chuyện gì vẫn nên nói chuyện đàng hoàng với nhau.”

Tôi nhìn vé máy bay.

“Là chồng cũ.”

Tài xế khựng lại rồi tăng tốc.

Trong gương, anh vẫn đang đuổi theo, nhưng bóng dáng ngày càng nhỏ.

Giống như hồi đại học, anh chạy bộ cùng tôi, nhanh hơn tôi tròn một vòng, sắp sửa đuổi kịp.

Khi ấy chúng tôi cá cược rằng nếu anh đuổi kịp tôi thì tôi phải làm bạn gái anh.

Tôi mắng anh lợi dụng lúc người ta yếu thế, nhưng cuối cùng vẫn lén giảm tốc độ.

Chính khoảnh khắc dừng lại đó khiến tôi phải chịu đủ đau khổ.

Bạc Thời Duật của hiện tại không còn đáng để tôi dừng chân nữa.

Máy bay hạ cánh, bố mẹ đã chờ tôi ở cửa đón từ lâu.

Những năm kết hôn, nhà họ Bạc coi thường tôi, càng coi thường gia đình tôi.