Mẹ Thẩm vừa khóc vừa nói Niệm Vi từ nhỏ đã hiểu chuyện và chăm chỉ, cho dù không phải con ruột thì mãi mãi vẫn là con gái bà.

Thẩm Hoài Chi nâng ly rượu, giọng nói lạnh nhạt:

“Hy vọng tất cả mọi người đều biết vị trí của Niệm Vi trong nhà họ Thẩm sẽ không thay đổi chỉ vì bất kỳ ai trở về.”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi trên người tôi.

Sắc mặt tôi không hề thay đổi.

Thẩm Niệm Vi đỏ mắt nhìn tôi, giống như vừa phải chịu nỗi oan ức lớn bằng trời.

“Chị, em xin lỗi. Hôm nay vốn chỉ là tiệc mừng đỗ đại học của em, lại khiến chị không thoải mái.”

Tôi đặt ly nước trái cây xuống:

“Chị không khó chịu.”

Cô ta cắn môi:

“Nhưng chị vẫn luôn không nói chuyện. Em cứ tưởng chị đang trách em cướp mất người nhà của chị.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Chu Kỳ An đã đứng ra.

“Thẩm Tuế Ninh, hôm nay Niệm Vi đang vui, cô đừng nói chuyện mỉa mai.”

“Chưa ai biết cô thi được thế nào, nhưng Niệm Vi có thể vào Học viện Nghệ thuật thuộc Đại học Kinh đã đủ xuất sắc rồi.”

Thẩm Hoài Chi cũng lạnh giọng nói:

“Nếu ngay cả một câu chúc mừng cô cũng không biết nói thì về đi.”

Tôi cười:

“Mọi người chắc chắn muốn tôi nói sao?”

Trong mắt Thẩm Niệm Vi thoáng qua vẻ đắc ý:

“Đương nhiên chị có thể nói. Chỉ cần là lời chúc thật lòng, em đều sẽ rất vui.”

Tôi vừa định mở miệng, cửa lớn của sảnh Vân bỗng bị đẩy ra từ bên ngoài.

Quản lý Chu dẫn theo mấy lãnh đạo cấp cao nhanh chóng bước vào, trong tay còn cầm một tập tài liệu màu đen.

Tất cả mọi người đều im lặng.

Bố Thẩm sửng sốt:

“Quản lý Chu, xảy ra chuyện gì sao?”

Nhưng quản lý Chu lại đi thẳng tới trước mặt tôi. Dưới ánh mắt kinh ngạc của toàn bộ khách mời, ông ấy cung kính khom lưng.

“Tiểu thư, sảnh Vân riêng tư được cô cho phép mở cửa đã bố trí xong theo đúng yêu cầu.”

“Xin hỏi hóa đơn tối nay sẽ ghi vào tài khoản của cô hay để nhà họ Thẩm thanh toán riêng?”

Cả hội trường im phăng phắc.

Tôi nhìn những gương mặt cứng đờ trong nháy mắt của người nhà họ Thẩm, chậm rãi mỉm cười.

“Ghi vào tài khoản của tôi đi.”

“Dù sao tôi cũng là người thích cho người khác mượn địa điểm để làm màu nhất.”

5

Trong sảnh Vân yên tĩnh đến kỳ lạ.

Nụ cười trên mặt bố Thẩm hoàn toàn đông cứng.

Nước mắt của mẹ Thẩm vẫn còn treo trên hàng mi.

Thảm nhất là Thẩm Niệm Vi.

Cô ta đứng giữa biển hoa, một giây trước vẫn là nàng công chúa được muôn người vây quanh, giây sau đã giống một người qua đường mượn vương miện của người khác để chụp ảnh.

Chu Kỳ An là người phản ứng trước tiên:

“Quản lý Chu, ông có nhận nhầm người không? Làm sao cô ta có thể là chủ nhân của Vân Đỉnh?”

Giọng quản lý Chu khách sáo nhưng không hề nhượng bộ:

“Cậu Chu, người sở hữu hiện tại của khách sạn Vân Đỉnh là cô Văn Tuế.”

“Tỷ lệ cổ phần kiểm soát đứng tên cô ấy vượt quá bảy mươi phần trăm, không có khả năng nhận nhầm.”

Đây là tên của tôi khi ở nhà bố mẹ nuôi.

Thẩm Hoài Chi đột nhiên nhìn tôi:

“Không phải cô tên Thẩm Tuế Ninh sao?”

“Tôi cũng đâu nói mình chỉ có một cái tên.”

Sắc mặt Chu Kỳ An khó coi:

“Không thể nào. Cô chỉ được một gia đình bình thường nhận nuôi…”

Anh ta còn chưa nói hết đã bị quản lý Chu cắt ngang:

“Xin cậu cẩn trọng lời nói. Ông Văn và bà Văn tuy hành sự kín tiếng, nhưng sản nghiệp đứng tên họ trải rộng tại nhiều thành phố, Vân Đỉnh chỉ là một trong số đó.”

Trong khu vực khách mời bỗng có người hít sâu một hơi.

“Ông Văn? Không phải là Văn Nghiễn Lễ của Tập đoàn Văn Thị đấy chứ?”

“Tôi nghe nói ông ấy và phu nhân vẫn luôn không có con ruột, chỉ nhận nuôi một cô con gái và vô cùng cưng chiều.”

“Hóa ra chính là cô ấy sao?”

Tiếng bàn luận dâng lên như thủy triều.

Cuối cùng bố Thẩm cũng nhận ra sự việc không ổn.

Ánh mắt ông ta nhìn tôi từ bất mãn chuyển thành kinh ngạc, rồi lại biến thành sự xấu hổ không thể che giấu.

“Tuế Tuế, tại sao trước giờ con chưa từng nói chuyện này?”

Tôi vô cùng vô tội:

“Mọi người cũng đâu có hỏi.”

Môi mẹ Thẩm run lên:

“Vậy trước đây con ăn mặc bình thường như thế…”

Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi trắng:

“Con thích.”

Sắc mặt Thẩm Niệm Vi trắng bệch đến đáng sợ nhưng vẫn cố gượng cười:

“Chị, nếu chị đã lợi hại như vậy, tại sao không nói sớm? Làm mọi người hiểu lầm chị.”

Tôi cười:

“Mọi người hiểu lầm chị thì có liên quan gì đến chị?”

Vành mắt cô ta lập tức đỏ lên:

“Em không có ý đó…”

Tôi gật đầu:

“Chị biết, chỉ là miệng em nhanh hơn não thôi.”

Đây chính là lời cô ta từng nói về tôi trong trung tâm thương mại.

Sắc mặt Thẩm Niệm Vi càng trắng hơn.

Thẩm Hoài Chi cau chặt mày:

“Thẩm Tuế Ninh, hôm nay Niệm Vi mới là nhân vật chính.”

“Cho dù Vân Đỉnh là của cô, cô cũng không nên khiến con bé mất mặt vào lúc này.”

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy hơi buồn cười:

“Rốt cuộc là ai khiến ai mất mặt?”

Xung quanh có người không nhịn được mà bật cười.

Sắc mặt Thẩm Hoài Chi tái xanh.

Bố Thẩm lập tức giảng hòa:

“Tuế Tuế, anh trai con không có ý đó. Người một nhà không cần phải gây chuyện thành thế này.”

Tôi nhìn ông ta:

“Người một nhà?”

Biểu cảm của bố Thẩm cứng lại.

Tôi chậm rãi nói: