Mạnh Dao thậm chí còn thong dong quay lại phòng khách tự rót cho mình một ly trà.
Tôi định đưa tay gọi điện cầu cứu, hoặc ít nhất là báo cảnh sát.
Nào ngờ bị tên quản gia nhìn thấu, hắn mạnh tay vặn ngược tay trái của tôi.
Tôi đau đến mức hoa mắt, cả người run rẩy không kiểm soát được.
Là một sinh viên ưu tú ngành công nghệ sinh học, đôi tay của tôi dùng để điều khiển các thiết bị chính xác, không được phép có bất kỳ tổn thương nào.
Cơn đau thấu xương khiến tôi hốt hoảng:
“Làm ơn, đừng bẻ gãy tay tôi!”
Tên quản gia họ Lý dẫn đầu nhổ một ngụm nước bọt vào tôi, cười nhạo:
“Đồ không biết xấu chỗ, có biết nhà họ Phong giờ là thiên hạ của một mình cô Mạnh không? Cô ấy là đại tiểu thư nhà họ Phong, được cưng chiều hết mực, loại như cô mà cũng dám đến đây ăn vạ à?”
“Nhìn cách ăn mặc thì cũng ra dáng người có học, vậy mà không biết nhìn người!”
“Hèn gì cô Mạnh phải đề phòng ngày đêm, tất cả là tại thiếu gia Trọng Lâm có quá nhiều người theo đuổi, chiêu trò gì cũng dùng hết!”
“Giờ lại còn có kẻ dám giả làm con gái tổng giám đốc Phong, đúng là buồn nôn!”
Mấy tên quản gia ném tôi ra ngoài cửa như ném một túi rác.
Phong Lâm Viên là khu biệt thự sân vườn lớn nhất, xung quanh rất hẻo lánh, gió đêm thổi qua lạnh thấu xương.
Tôi nằm trên đất, nước mắt giàn giụa.
Tôi không hiểu tại sao mình chỉ đơn giản là về nước, nghe lời mẹ đến ở nhà mới mà lại bị nhục mạ như thế này.
Nếu mẹ biết đứa con gái bà yêu thương và tự hào nhất bị ném ra ngoài như rác rưởi, bà sẽ sụp đổ đến mức nào.
Cổ tay đau nhói, tôi cố gắng gượng dậy, định quay về nhà cũ để hỏi rõ mẹ.
Nhưng chưa kịp di chuyển, phía sau đã vang lên tiếng phanh xe chói tai.
Có người về!
**3**
Tôi giật mình quay lại, ánh đèn mờ ảo chiếu rõ một bóng dáng cao ráo.
Có chút quen thuộc, nhưng phần nhiều là xa lạ.
Quan Trọng Lâm dừng lại trước mặt tôi, nhìn xuống với vẻ nghi hoặc không biết tôi là ai.
Như vớ được cọng rơm cứu mạng, tôi lập tức nhìn anh ta, hy vọng anh ta nhận ra mình.
“Quan Trọng Lâm, tôi là Phong Văn đây, anh không nhớ tôi sao?”
Nghe thấy cái tên Phong Văn, Quan Trọng Lâm nhíu mày, cười lạnh:
“Cho dù cô thật sự là Phong Văn thì đã sao, tôi chẳng coi cô ta ra gì. Nghe vị hôn thê của tôi nói, tối nay cô cố tình đến đây gây chuyện đúng không?!”
Ánh sáng trong mắt tôi vụt tắt, thậm chí tôi còn muốn bật cười.
Năm mười tuổi, nếu không phải vì tôi không nỡ nhìn anh ta khóc lóc chạy theo sau, sợ gia đình anh ta phá sản rồi trở thành trẻ mồ côi lang thang, thì tôi đã không nài nỉ mẹ suốt ba ngày liền để xin một cơ hội đầu tư, giúp nhà họ Quan tái niêm yết trên sàn chứng khoán.
Dù chỉ là tình cảm thuở nhỏ, nhưng ơn nghĩa lớn như vậy, sao Quan Trọng Lâm có thể dễ dàng quên đi, lại còn giả vờ không quen biết tôi!
Đúng là lòng tốt năm xưa đem cho chó ăn!
Tôi đã nhìn thấu con người Quan Trọng Lâm, trong lòng hận đến nghiến răng.
Tôi chưa kịp mở lời lần nữa thì từ xa vang lên giọng nói hào hứng của Mạnh Dao, cô ta chạy đến nũng nịu với Quan Trọng Lâm:
“Ôi em chỉ phàn nàn một câu thôi mà, sao anh đến thật thế này?”
“Con khốn này không những đến nhà gây chuyện mà còn dám mạo danh con gái mẹ em, tức chết em rồi!”
Quan Trọng Lâm mỉm cười véo mũi Mạnh Dao, nhắc nhở:
“Mười giờ rồi, em có nên nói chúc ngủ ngon với dì Phong không?”
Nghe vậy, tôi nhìn Mạnh Dao. Chỉ cần cô ta dám gọi điện, mẹ tôi chắc chắn sẽ nhận ra tôi.
Mạnh Dao quả nhiên như muốn khiêu khích, gọi điện ngay trước mặt tôi. Tiếng chuông vang lên, rồi một giọng nói đáp lại:
“Alo, Dao Dao, có chuyện gì thế?”
Đó là giọng của mẹ tôi!
Uất ức dâng trào, tôi xông lên định giật lấy điện thoại để chất vấn cho rõ ràng.

