Tôi về chỗ ngồi của mình.

Mở máy tính.

Đăng nhập email công ty.

Tôi tạo một email mới.

Người nhận: Chọn “Toàn thể nhân viên”.

Phần tiêu đề, tôi gõ vào mười hai chữ.

“Lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc thanh toán đúng quy định”.

Sau đó, tôi đính kèm file “Bảng tự kiểm tra tính hợp lệ của hồ sơ thanh toán” lên.

Nội dung email.

Tôi chỉ viết một đoạn ngắn.

“Chào các anh chị em đồng nghiệp.”

“Gần đây, công ty đã nhấn mạnh tính nghiêm minh của các quy định tài chính.”

“Sếp Châu đã chỉ đạo, quy định công ty là quy định, không ai được phá vỡ.”

“Sau khi tôi nghiên cứu sâu sắc 《Tuyển tập Quy định Tài chính》, tôi phát hiện trong đó có rất nhiều chi tiết dễ bị bỏ qua, có thể dẫn đến việc vô tình vi phạm.”

“Ví dụ như Điều 47.3.1, 47.3.2, 47.3.3 về quy định đi lại trong thành phố, cùng với hàng chục điều khoản chi tiết về chi phí tiếp khách, trợ cấp ăn uống, trợ cấp viễn thông…”

“Để tránh việc mọi người dẫm vào vết xe đổ của tôi, tôi đặc biệt làm một bảng tự kiểm tra này, cung cấp cho mọi người tham khảo.”

“Xin mọi người nhất thiết phải tự kiểm tra lại tất cả các hóa đơn chứng từ thanh toán trong vòng một năm qua, nếu phát hiện vấn đề, hãy kịp thời trao đổi với phòng Tài chính, chủ động sửa sai, để tránh gây ra hậu quả nghiêm trọng.”

“Trân trọng thông báo.”

Ký tên: Hứa Châu.

Tôi kiểm tra lại một lượt.

Không có lỗi chính tả.

Giọng điệu rất chân thành.

Thái độ rất khiêm tốn.

Tràn đầy nhiệt huyết lập công chuộc tội của một nhân viên vừa bị tước tiền thưởng cuối năm.

Tôi bấm “Gửi”.

Email đã được gửi đi.

Giống như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Lúc đầu, không ai để ý.

Có người thấy tiêu đề email, xóa luôn.

Có người mở ra xem lướt qua, không thèm bận tâm.

Nhưng luôn có vài người làm việc khá cẩn thận.

Hoặc là, có tật giật mình.

Họ mở file đính kèm ra.

Một bảng Excel.

Trong bảng, tôi liệt kê hơn một trăm quy tắc thanh toán cực kỳ dễ vi phạm.

Mỗi một quy tắc, tôi đều chú thích rõ số trang và mã số điều khoản cụ thể trong 《Tuyển tập Quy định Tài chính》.

Hàng đầu tiên của bảng, tôi dùng phông chữ đỏ in đậm viết một dòng.

“Ví dụ vi phạm: Chi phí tiếp khách vượt mức 1 tệ. Kết quả xử phạt: Trừ toàn bộ 22 vạn tiền thưởng cuối năm.”

Người đầu tiên mở bảng tính ra, là anh Lý bên phòng Sales.

Tháng trước anh ấy vừa thanh toán một khoản chi phí tiếp khách rất lớn.

Anh ấy nhìn bảng tính, kiểm tra từng mục từng mục trên đơn thanh toán của mình.

Càng nhìn.

Sắc mặt anh ấy bắt đầu thay đổi.

Từ hồng hào, chuyển sang trắng bệch.

Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Anh ấy phát hiện ra, trong khoản thanh toán đó, hộp trà mua biếu khách hàng đã vượt qua hạn mức đơn giá tối đa của danh mục “Quà tặng”.

Anh ấy còn phát hiện ra, tờ hóa đơn bắt taxi về nhà sau khi ăn cùng khách hàng không hề đính kèm 《Đơn xin ra ngoài vì việc công》.

Dựa theo tiền lệ của tôi.

Chỉ hai lỗi này, đủ để tiền thưởng cuối năm nay của anh ấy tan thành mây khói.

Anh ấy bật phắt dậy khỏi ghế.

Ghế ma sát với mặt sàn phát ra tiếng rít chói tai.

Anh ấy cầm điện thoại, lao thẳng về phía phòng Tài chính.

Anh ấy phải đi hỏi cho ra nhẽ.

Hành động này của anh ấy, giống như một tín hiệu.

Ngày càng có nhiều người mở file đính kèm đó ra.

Trong văn phòng, tiếng gõ bàn phím và tiếng click chuột thưa thớt dần rồi chìm hẳn.

Thay vào đó là tiếng thở ngày càng nặng nề.

Và thi thoảng vang lên tiếng hít khí lạnh.

“Đệt mẹ, phụ cấp đi lại trong thành phố mà cũng bắt phải có hóa đơn đi lại trong ngày á?”

“Lần nào tao chả dồn đến cuối tháng mới dán hóa đơn một thể!”

“Dùng xe cá nhân đi việc công, trợ cấp 1.5 tệ/km, tao toàn tưởng là 2 tệ, tao báo dư mất rồi!”

“Xong phim rồi, tuần trước mời đối tác đi ăn, quên xin bill gọi món để làm chứng từ đính kèm rồi.”