Ánh trăng từ ngoài rọi vào, phủ lên phòng khách nhỏ một tầng ánh sáng dịu êm.
Tôi ngả đầu vào ngực Trần Vũ, nhìn bức ảnh chụp chung ba người treo trên tường.
Trong ảnh, chúng tôi cười tươi rạng rỡ.
Tôi chợt nhớ lại lời mẹ nói vào 5 năm trước.
“Sau này, mày sẽ phải cảm ơn tao.”
Khoảnh khắc ấy, tôi lấy điện thoại ra, gửi cho mẹ một cái tin nhắn WeChat.
“Mẹ, chuyện đúng đắn nhất đời này của con, chính là nghe lời mẹ.”
Gửi xong, tôi vứt điện thoại sang một bên, ngẩng lên nhìn Trần Vũ.
“Ông xã, chúng ta… đẻ thêm đứa nữa nhé?”
Anh khựng lại, ngay sau đó trong đôi mắt bùng nổ sự vui sướng ngập tràn.
“Được.”
Anh cúi đầu, hôn tôi thật sâu.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng trong như nước, năm tháng tĩnh lặng bình yên.
Cuối cùng tôi đã hiểu, hạnh phúc đích thực, chưa bao giờ là việc bạn sở hữu bao nhiêu tiền tài, đứng ở vị trí cao đến nhường nào.
Mà là khi bạn quay đầu lại, có người vẫn chong đèn đứng đợi.
Là lúc bạn tỉnh giấc, người yêu thương vẫn nằm kề bên.
Là cho dù bạn có đi xa đến đâu, bạn vẫn luôn biết rằng, trên thế gian này có một nơi, được gọi là Nhà.
(Hết)

