Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Lâm Miêu, lòng tôi dâng lên niềm xót xa. Phòng của tôi tuy ít người, nhưng mỗi nhân viên đều là tinh binh mãnh tướng tôi đích thân tuyển chọn. Chúng tôi cùng nhau dìu dắt, nương tựa vào nhau ở thành phố xa lạ này. Làm việc cùng nhau bao nhiêu năm, đã sớm coi nhau như người nhà. Lâm Miêu là người trẻ nhất phòng, cũng là người nỗ lực nhất.
Tôi không thể trơ mắt nhìn con bé bị người ta tạt nước bẩn như vậy. Tôi lạnh lùng nhìn Vu Quyên, cho chị ta cơ hội cuối cùng.
“Chị Quyên, cô bé lớn lên trong gia đình đơn thân. Bố con bé sau khi phát đạt thì bỏ theo nhân tình, sức khỏe mẹ con bé lại không tốt, con bé thật sự rất khổ cực. Tôi khuyên chị nên thu tay lại đi, kịp thời thừa nhận sai lầm, coi như tích đức cho đứa trẻ trong bụng.”
Vu Quyên lại ôm bụng, nhíu chặt mày, tỏ vẻ đau đớn: “Chồng ơi, em đau bụng quá. Chắc bảo bối biết em bị người ta ức hiếp rồi…”
Phùng Huy lập tức căng thẳng, gào vào mặt tôi: “Tống Hồng! Cô còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đuổi việc Lâm Miêu đi! Nếu Quyên Quyên và đứa bé có mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho cô!”
Nhìn dáng vẻ sốt sắng của Phùng Huy, lại nhìn bộ mặt diễn kịch của Vu Quyên, chút do dự cuối cùng trong lòng tôi tan biến sạch. Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
“Được thôi, nếu đã không còn đường lùi, vậy thì tôi sẽ không lùi nữa.”
Chương 4
Vu Quyên quay đầu hét lớn: “Trưởng phòng nhân sự đâu? Lại đây ngay! Lập tức làm thủ tục thôi việc cho Lâm Miêu ngay tại chỗ cho tôi!”
Tôi lạnh lùng nhìn chị ta: “Luật lao động quy định, nhân viên không vi phạm nội quy công ty, không có bất kỳ lỗi lầm nào, công ty không được phép tùy tiện sa thải.”
Phùng Huy tức giận run người: “Tốt! Tốt lắm! Tống Hồng, bây giờ cô đủ lông đủ cánh rồi, dám lôi cả pháp luật ra nói chuyện với tôi? Tôi cho cô biết, ở công ty này, tôi chính là luật! Tôi nói nó có lỗi là nó có lỗi!”
Lâm Miêu nhìn khung cảnh hỗn loạn, nước mắt càng rơi dữ dội hơn: “Chị Hồng, bỏ đi, em thật sự có thể nghỉ việc. Em sẽ đi tìm việc khác kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ, em không thể gây thêm rắc rối cho chị được.”
Tôi kéo con bé lại, kiên định nói: “Cho dù em muốn đi, bọn họ cũng phải xin lỗi em trước. Hơn nữa, tiền bồi thường một xu cũng không được thiếu.”
Vu Quyên ở bên cạnh cười khẩy, lấy điện thoại ra gí thẳng vào mặt Lâm Miêu chụp ảnh lia lịa: “Muốn tiền chứ gì? Được thôi, vậy cô hãy thừa nhận trước mặt mọi người rằng cô vì muốn kiếm tiền mà bán rẻ thân xác đi ngủ với khách. Chỉ cần cô thừa nhận, tôi lập tức bảo anh Huy cho cô một khoản tiền lớn, đủ để chữa bệnh cho mẹ cô.”
Lâm Miêu vốn đã mắc bệnh trầm cảm nhẹ, tinh thần mỏng manh. Bị kích động và nhục nhã như vậy, cảm xúc của cô bé hoàn toàn sụp đổ. Cô bé đột nhiên che miệng, chạy đến thùng rác bên cạnh nôn thốc nôn tháo.
Thấy vậy, Vu Quyên lập tức chỉ vào Lâm Miêu, la lớn với mọi người: “Mọi người mau nhìn xem! Còn mở miệng ra nói mình không làm bậy, ốm nghén luôn rồi kìa! Chắc chắn là mang thai nghiệt chủng của lão già nào đó, giờ muốn ăn vạ ở lại công ty!”
Trương Đào – chàng trai trẻ trong phòng chúng tôi lao lên đầu tiên, theo sau là bốn thành viên khác. Bọn họ bảo vệ Lâm Miêu, trừng mắt phẫn nộ nhìn Vu Quyên.
“Chị đừng có ăn nói hàm hồ! Lâm Miêu vì muốn ký được dự án trọng điểm mà hai tháng nay hận không thể ăn ngủ luôn ở công ty. Cô ấy là người thế nào, chúng tôi đều có thể làm chứng! Chị thân là sếp bà, không những không tôn trọng nhân viên mà còn vu khống ác ý như vậy, chị có còn lương tâm không?”
Vu Quyên bị Trương Đào chửi cho đỏ bừng mặt. Chị ta tức tối nhổ một bãi nước bọt vào mặt Trương Đào: “Mày là cái thứ gì? Cũng dám nói chuyện với tao như thế? Tao thấy mày thân thiết với nó như vậy, có phải mày cũng từng ngủ với nó rồi không?”
“Chị bị bệnh à!” Trương Đào tức đến run rẩy, tiến lên định lý luận.
Vu Quyên lập tức ôm bụng, hét toáng lên: “Á! Nó đẩy em! Nó muốn đánh em! Chồng ơi, mau cứu em!”
Phùng Huy nghe Vu Quyên hét lên thì mất hoàn toàn lý trí. Anh ta chỉ vào Trương Đào gào thét: “Người đâu, đánh chết nó cho tôi, tôi thưởng gấp đôi tiền thưởng cuối năm cho tất cả mọi người!”
Vài nam đồng nghiệp vốn hay xu nịnh lập tức xắn tay áo vây lấy Trương Đào. Phòng bao trở nên vô cùng hỗn loạn.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi gầm lên một tiếng: “Tất cả dừng tay lại cho tôi!”
Tất cả mọi người sững sờ, khựng lại động tác. Tôi quay đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào Vu Quyên, dõng dạc nói ra từng chữ khiến chị ta phải ân hận cả đời.
“Vu Quyên, có phải chị nhìn thấy người trẻ nào trong công ty cũng thấy quen mắt đúng không? Nữ thì giống tình địch, nam thì giống tình nhân.”
Tôi nhếch mép cười, chỉ vào bụng chị ta: “Chị gái à, cái thai trong bụng chị… rốt cuộc là giống của ai, chị tự nói, hay để tôi nói?”
Chương 5
Tôi chỉ vào Lâm Miêu đang run rẩy, gằn từng chữ với Phùng Huy: “Sếp Phùng, anh có biết tại sao Vu Quyên lại chướng mắt Lâm Miêu không? Bởi vì chị ta nhắm trúng bạn trai của Lâm Miêu là Chu Vũ, còn ép hai người họ phải chia tay.”

