Cô ta là sinh viên nghèo được tài trợ. Cô ta có biết thân thế của mình hay không?

Nếu biết, tâm cơ của người phụ nữ này quả thực sâu không thể dò.

Nếu không biết…

Vậy thì đây là một bi kịch luân lý.

Tôi đột nhiên nhớ đến bà lão mù.

Bà ta canh giữ căn nhà ấy, canh giữ quy tắc kia.

Có phải bà ta đã sớm biết tất cả?

Cho nên mới cố ý nói ra câu đó, dụ bọn họ đẩy cửa?

Cánh cửa kia căn bản không phải đường sống.

Đó là cánh cửa thông xuống địa ngục.

“Ha.”

Tôi ném bản báo cáo giám định lên bàn, không nhịn được bật cười.

Cố Thâm à Cố Thâm.

Anh vì một “tình yêu đích thực” mà bỏ rơi người vợ kết tóc.

Kết quả “tình yêu đích thực” ấy lại là em gái cùng cha khác mẹ của anh.

Báo ứng đến thật nhanh, cũng thật dữ dội.

Đúng lúc này, đèn trong văn phòng lại chớp tắt.

Luồng khí lạnh âm u quen thuộc một lần nữa xuất hiện.

Lần này, tôi không hề sợ hãi.

Ngược lại còn có một cảm giác an tâm khó hiểu.

“Là ngươi dẫn dắt ta đi điều tra sao?”

Tôi nhìn vào không khí hỏi.

Bên cạnh chiếc phong bì niêm phong đột nhiên xuất hiện một đóa hoa bỉ ngạn đã khô héo.

Cánh hoa khô quắt nhưng vẫn đỏ đến chói mắt.

Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp, mang theo một tia trêu chọc:

“Vở kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu thôi, phu nhân.”

Tôi cầm đóa hoa lên, đầu ngón tay truyền đến cảm giác tê dại.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Ta là ai không quan trọng.”

Hơi thở của hắn lướt qua vành tai tôi.

“Quan trọng là ta muốn nhà họ Cố tuyệt tử tuyệt tôn.”

Thật độc ác.

Nhưng tôi thích.

Buổi tối, nhà họ Cố tổ chức một buổi tiệc từ thiện.

Mặc dù Cố Thâm vẫn đang dưỡng thương, nhưng anh ta vẫn kiên quyết tham dự.

Bởi vì anh ta muốn nhân cơ hội này chính thức giới thiệu Lâm Sở Sở với những người trong giới.

Mặc dù trên danh nghĩa là “em gái nuôi”, nhưng người sáng suốt đều biết quan hệ của họ là gì.

Anh ta muốn từng bước thăm dò giới hạn, cuối cùng nâng cô ta lên vị trí chính thức.

Tôi mặc một bộ váy dạ hội màu đen, giống như một con thiên nga đen cao quý, xuất hiện trước cửa phòng tiệc.

Trên cổ đeo một sợi dây chuyền hồng ngọc, vừa vặn che đi dấu hoa bỉ ngạn.

Thấy tôi xuất hiện, phòng tiệc vốn đang ồn ào lập tức yên tĩnh.

Ánh mắt tất cả mọi người đều đảo qua lại giữa tôi, Cố Thâm và Lâm Sở Sở.

Sắc mặt Cố Thâm trắng bệch, trước ngực quấn một lớp băng gạc dày.

Lâm Sở Sở khoác tay anh ta, mặc một bộ váy trắng được đặt may cao cấp, bụng hơi nhô lên, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.

Nhìn thấy tôi, Cố Thâm cau mày.

“Cô đến đây làm gì?”

Tôi nâng một ly rượu vang đỏ, tao nhã đi đến trước mặt họ.

“Tổng giám đốc Cố nói gì vậy? Tôi là bà Cố. Tiệc của nhà họ Cố, chẳng lẽ tôi không được đến?”

Lâm Sở Sở rụt về phía sau Cố Thâm, dè dặt nói:

“Chị, chị đừng tức giận. Em chỉ muốn giúp anh Thâm chia sẻ một chút…”

“Chia sẻ cái gì?”

Tôi cắt ngang lời cô ta, ánh mắt sắc bén như dao.

“Chia sẻ chuyện giường chiếu, hay chia sẻ trọng trách sinh con nối dõi?”

Xung quanh vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh.

Cố Thâm tức đến toàn thân run rẩy.

“Khương Ninh! Cô câm miệng cho tôi! Hôm nay là tiệc từ thiện, cô đừng đến đây làm loạn!”

“Làm loạn?”

Tôi bật cười, lấy bản báo cáo giám định từ trong túi xách ra.

Giơ cao lên.

“Các vị, nếu mọi người đều có mặt, tôi xin tuyên bố một tin tốt.”

“Mấy năm nay Tổng giám đốc Cố vẫn luôn tài trợ sinh viên nghèo, hành động cảm động trời đất.”

“Không ngờ tài trợ một hồi, lại tài trợ ra cả tình thân.”

Tôi hung hăng ném bản báo cáo vào mặt Cố Thâm.

Những tờ giấy tung bay, giống như một trận tuyết trắng.

“Chúc mừng Tổng giám đốc Cố tìm lại được em gái ruột, tiện thể… được thăng chức làm cậu!”

6

Phòng tiệc chìm vào sự im lặng chết chóc.

Tất cả mọi người đều bị câu “được thăng chức làm cậu” làm cho chấn động đến ngây người.

Cố Thâm luống cuống nhặt bản báo cáo dưới đất lên. Chỉ nhìn một cái, cả người anh ta đã cứng đờ.

Hai tay run dữ dội, đôi mắt trợn lên như sắp rơi ra ngoài.

“Không… Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”

Anh ta đột ngột ngẩng đầu nhìn Lâm Sở Sở. Trong mắt không còn sự chiều chuộng, chỉ còn hoảng sợ và ghê tởm.

Lâm Sở Sở cũng hoảng loạn.

Cô ta giật lấy bản báo cáo xem thử, sắc mặt lập tức trắng bệch, cả người ngã quỵ xuống đất.

“Không phải… Anh Thâm, đây là giả! Khương Ninh đang hãm hại em!”

Cô ta bò đến ôm lấy chân Cố Thâm, khóc lóc thảm thiết.

“Em là trẻ mồ côi, sao có thể là em gái anh được! Chúng ta yêu nhau như vậy, sao có thể là anh em!”

“Cút ra!”

Cố Thâm đá văng cô ta.

Cú đá dùng hết sức, Lâm Sở Sở hét thảm một tiếng, lăn xa mấy mét.

Cô ta ôm bụng rên rỉ đau đớn.

“Con của em… Bụng của em…”

Khách khứa xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, tiếng bàn tán dâng lên như thủy triều.

“Trời ơi, anh em ruột loạn luân? Chuyện này cũng quá kinh khủng rồi.”

“Lần này nhà họ Cố coi như xong. Loại bê bối này bị phanh phui, giá cổ phiếu còn không giảm sàn sao?”

“Người phụ nữ kia còn mang thai à? Trời ơi, đứa trẻ sinh ra chẳng phải sẽ bị dị tật sao?”

Cố Thâm đứng giữa đám đông, giống như một tên hề bị lột sạch quần áo.

Hai mắt anh ta đỏ ngầu, nhìn tôi chằm chằm.