Bác sĩ Lý bắt gặp ánh mắt tôi. Thấy sự chờ mong tuyệt vọng trong mắt tôi, ông ấy khựng lại.
Cuối cùng ông ấy vẫn mềm lòng, cúi xuống nhặt bản giám định ADN dưới đất.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nội dung trên đó, hơi thở ông ấy lập tức trở nên gấp gáp. Ông ấy điên cuồng ngăn cản:
“Khoan đã! Mau dừng tay!”
“Đứa bé này không thể phá!”
Chiếc xe đã khởi động. Ông ấy lao đến trước đầu xe, đập mạnh vào kính.
“Đứa bé này là hy vọng cuối cùng, không thể phá!”
“Không ai được đi!”
Xe dừng lại. Bố Cố mất kiên nhẫn nói:
“Bác sĩ Lý, giám định ADN là do chính ông làm, còn có vấn đề gì nữa?”
“Cố Hiểu Vũ chính là mầm độc đinh của nhà họ Cố!”
Bác sĩ Lý khó khăn nuốt nước bọt, đưa bản giám định trong tay cho ông ta.
“Ông vẫn nên xem kỹ rồi hẵng quyết định.”
“Hừ! Tôi muốn xem cô còn giở trò gì nữa!”
Bố Cố mất kiên nhẫn nhận lấy. Giây tiếp theo, mắt ông ta bỗng trợn lớn.
Chương 5
“Đã nửa thân xuống mồ rồi, làm gì mà giật mình dữ vậy.”
Mẹ Cố giật lấy bản giám định trong tay ông ta, thờ ơ liếc nhìn.
Giây tiếp theo, cả người bà ta run lên dữ dội, ánh mắt khó tin nhìn về phía Triệu Nghiên.
“Bố mẹ, hai người đang úp mở cái gì vậy? Cái thai này còn phá hay không?”
Trên mặt chị Cố thoáng hiện vẻ nghi hoặc. Cô ta thuận tay nhận lấy bản giám định. Nhìn thấy dòng chữ nhỏ kia, cả người lập tức cứng đờ.
Miệng cô ta liên tục lẩm bẩm không thể nào.
Triệu Nghiên vẫn còn chìm trong giấc mộng đẹp của mình. Thấy ba người họ như vậy, cô ta bật cười thành tiếng.
Cô ta đầy tự tin giật lấy bản giám định, dùng giọng điệu nhẹ nhõm nói:
“Bố mẹ, chị, mọi người diễn giống thật đấy. ADN chẳng phải đã kiểm tra hai lần rồi sao?”
“Con là một người phụ nữ truyền thống. Con chỉ có một người đàn ông là Cố Quân. Đứa bé này chỉ có thể là của anh ấy.”
“Sao mọi người đều có vẻ mặt đó? Chẳng lẽ trên báo cáo còn viết thứ gì con không nhìn thấy à?”
Cô ta thong thả lấy bản giám định từ tay chị Cố, nhìn từ trên xuống dưới.
Tôi bước xuống khỏi xe, chỉnh lại bộ quần áo bị kéo xộc xệch.
Sợ Triệu Nghiên không tìm được, tôi tốt bụng nhắc cô ta:
“Nhìn xuống dưới. Đúng rồi, dòng cuối cùng, phần thông tin bổ sung.”
“Nhìn rõ chưa? Không nhìn rõ thì tôi đọc cho cô nghe.”
Căn bản không cần tôi đọc. Trên giấy giám định ADN viết rõ ràng từng chữ đen trên nền trắng:
“Bệnh nhi mắc dị tật phát triển hệ sinh sản bẩm sinh, thiếu hụt bẩm sinh cơ quan sinh dục ngoài và cơ quan sinh dục trong, không có đặc điểm giới tính sinh lý rõ ràng.”
Sắc mặt Triệu Nghiên lập tức trắng bệch. Cô ta run rẩy ngẩng đầu nhìn bố mẹ Cố.
“Bố, mẹ, câu này nghĩa là sao?”
Bố Cố mặt mày tái xanh, nghiến chặt răng.
“Tôi còn muốn hỏi cô đây! Cô đã làm gì cháu trai tôi?”
Triệu Nghiên điên cuồng lắc đầu, không dám tin:
“Giả, nhất định là giả.”
Cô ta lao tới bên tôi, túm chặt cổ áo trước ngực tôi.
“Có phải cô tráo giấy giám định của tôi không?”
“Từ Hoài Ngọc, sao cô độc ác như vậy? Bản thân không sinh được con trai nên đi bịa chuyện vu khống con trai tôi!”
Tôi dùng sức đẩy Triệu Nghiên ra. Nhìn vẻ hoảng loạn trên mặt cô ta, trong lòng tôi tràn đầy cảm giác hả hê.
“Bác sĩ Lý chẳng phải vẫn chưa đi sao? Sự thật rốt cuộc thế nào, ông ấy nhìn là biết.”
Tôi cười lạnh. Khối nghẹn trong ngực cuối cùng cũng được thở ra.
“Triệu Nghiên, cô từ bỏ đi. Đứa trẻ có được bằng âm mưu thủ đoạn cuối cùng cũng sẽ bị phơi bày dưới ánh mặt trời.”
“Không, không thể nào. Con tôi là cháu trai duy nhất của nhà họ Cố!”
Cô ta bổ nhào lên người mẹ Cố, bàn tay siết chặt cánh tay bà ta:
“Mẹ, mẹ biết mà. Cố Quân chỉ có một đứa con trai là Hiểu Vũ.”
“Mẹ không thể không cần nó!”
Người vừa nãy còn tươi cười đón tiếp Triệu Nghiên, bây giờ lại ghét bỏ đẩy cô ta ra.
“Đàn bà hạ tiện. Tôi còn tưởng cô có bản lĩnh gì.”
“Cùng cô náo loạn nửa ngày, cuối cùng lại sinh ra một đứa dị tật, đúng là lãng phí thời gian của tôi.”
Triệu Nghiên nhìn sang chị Cố. Chị Cố vội vàng lùi mấy bước, như sợ bị dính vào cô ta.
Cô ta lùi đến bên cạnh tôi, ngẩng đầu thấy tôi nhíu mày, trên mặt lập tức nở nụ cười nịnh nọt.
“Hoài Ngọc, cô xem chuyện này ầm ĩ quá. Đứa bé trong bụng cô không bị ảnh hưởng gì chứ?”
Tôi lùi một bước, tránh khỏi bàn tay đang định đặt lên bụng tôi của cô ta.
Cô ta cười gượng, rụt tay lại:
“Cũng đúng, đây là cục vàng cục bạc, không thể tùy tiện chạm vào.”
Mẹ Cố cũng phản ứng lại, vội vàng lao đến bên tôi, hai mắt lại bừng sáng:
“Đúng vậy, đây là hy vọng duy nhất của nhà họ Cố chúng ta, phải nâng niu thật cẩn thận.”
Bố Cố trở tay tát Triệu Nghiên một cái.
“Đồ đàn bà đê tiện! Nhân lúc con dâu tôi mang thai, cô quyến rũ con trai tôi, còn muốn hãm hại cháu ruột của tôi.”
“Tát cô một cái vẫn còn nhẹ đấy.”
“Mau thu dọn đồ đạc, mang theo đứa con dị tật của cô cút khỏi nhà họ Cố.”
Triệu Nghiên ôm mặt, khóc lóc nói:
“Dù nó có dị tật thì sao? Nó cũng là con ruột của Cố Quân!”
Tôi đang định mắng cô ta, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp:
“Sao tôi không biết mình chỉ đi công tác ba tháng mà tự dưng có thêm một đứa con trai?”
Giọng nói quen thuộc vừa vang lên, hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe.

