“Nếu tôi thật sự thành hạng nhất khối, vậy thì tôi cũng không bất ngờ với kết quả này.”
“Dù sao học tập không phải chỉ cố gắng là được, còn phải dựa vào IQ và thiên phú.”
Dù trong lòng không phục.
Tôi cũng chỉ có thể buồn bã cúi đầu.
Từ hơn năm mươi hạng trực tiếp nhảy vọt lên hạng nhất……
Có thể sao?
Lục Tử Kỳ nhìn tôi bằng ánh mắt kiêu ngạo và cay nghiệt:
“Người chỉ biết cắm đầu làm đề chết như Lục Thi Thi, mãi mãi chỉ có thể ở phía sau tôi, ngước nhìn bóng lưng tôi.”
“Huống chi, bạn cùng bàn của cô ta còn là một phế vật chỉ biết nộp giấy trắng, đúng là gần mực thì đen, cô ta……”
Không đợi Lục Tử Kỳ nói xong.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên phấn khích xông vào lớp.
Cô giơ cao bảng điểm trong tay, kích động đến suýt vỡ giọng:
“Các em, cô nói cho các em một tin tốt!”
“Hạng nhất khối lần này đã xuất hiện trong lớp chúng ta!”
Chương 2
5
Ánh mắt tất cả mọi người lập tức đồng loạt đổ dồn về phía Lục Tử Kỳ.
“Vậy chắc chắn là Lục Tử Kỳ rồi! Trong lớp chúng ta chỉ có Lục Tử Kỳ có thực lực này!”
“Đúng vậy, kỳ thi liên khối vốn đã hạng hai khối rồi, cuối kỳ tiến bộ thành hạng nhất khối quá bình thường.”
“Không hổ là người thừa kế tương lai của nhà họ Lục, vừa xinh đẹp vừa học giỏi, Lục Tử Kỳ chính là nữ thần của mọi người!”
Trong tiếng khen ngợi ồn ào.
Lục Tử Kỳ ngẩng cao đầu đi về phía tôi.
Tôi bị khí thế của cô ta dọa sợ.
Thậm chí còn có chút không dám nhìn thẳng vào mặt cô ta.
“Lục Thi Thi, tôi biết bố mẹ đã nói gì với cô.”
“Có phải cô cảm thấy mình thật sự có thể thi được hạng nhất khối, sau đó đuổi tôi ra khỏi nhà không?”
Lục Tử Kỳ phì cười, trong mắt toàn là niềm vui chiến thắng:
“Cũng chỉ có loại ngu xuẩn như cô mới tin là thật thôi, thật ra bố mẹ đã sớm nhìn ra cô không có bản lĩnh này, nên mới viết cho cô một tờ séc khống để dỗ dành cô.”
“Có lẽ lúc cô vừa về nhà, họ đúng là từng đặt kỳ vọng lớn vào cô, nhưng bây giờ sự thật bày ra trước mắt, cô đã định sẵn ngay cả một ngón chân của tôi cũng không bằng.”
Hóa ra từ đầu đến cuối đều là tôi tự mình đa tình, mới dẫn đến một trận mừng hụt.
Những lời hùng hồn tôi từng nói, cuối cùng vẫn trở thành trò cười.
Có lẽ tôi đã nên nhận rõ thực lực của mình từ lâu mới đúng.
Tôi âm thầm thở dài một tiếng, cúi đầu co rụt vào ghế.
Từ nhỏ đến lớn đã từng trải qua rất nhiều khoảnh khắc khó khăn.
Nhưng se.n không có khoảnh khắc nào khiến tôi xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất hơn khoảnh khắc này.
Thấy tôi lộ vẻ quẫn bách.
Đám bạn học đều cười ha hả:
“Hóa ra Lục Thi Thi thật sự dồn hết sức muốn tranh với Lục Tử Kỳ à?”
“Nhưng ngay từ đầu cô ta đã sai rồi, cô ta ngồi cùng bàn với loại phế vật tự kỷ như Phó Văn Húc, đã định sẵn mãi mãi không đuổi kịp Lục Tử Kỳ.”
Ánh mắt Phó Văn Húc trầm xuống.
Cậu ấy đưa tay qua nhẹ nhàng nắm tay tôi.
Những dòng bình luận dường như lướt rất nhanh trước mắt tôi.
Nhưng tôi đã không còn tâm trạng để xem nữa.
Giữa những lời châm chọc ngập trời.
Giáo viên chủ nhiệm ngơ ngác nhìn mọi người:
“Các em đang nói gì vậy? Ai nói với các em Lục Tử Kỳ là hạng nhất khối?”
Tất cả tiếng cười ồn ào lập tức im bặt.
Đám bạn học nhìn nhau.
Nụ cười của Lục Tử Kỳ cứng lại bên miệng, cô ta run lên, nghi hoặc hỏi ngược giáo viên chủ nhiệm:
“Không phải em…… vậy là ai?”
“Sao có thể không phải em được.”
Tay tôi đột nhiên run lên, một linh cảm nào đó khiến nhịp tim tôi tăng nhanh.
Lẽ nào……
Phó Văn Húc dường như cũng có cảm giác giống tôi.
Cậu ấy và tôi giống nhau, ăn ý nhìn chằm chằm vào giáo viên chủ nhiệm.
Giáo viên chủ nhiệm bất đắc dĩ lắc đầu, bảo mọi người ngồi xuống.
“Yên lặng hết đi, đừng ồn nữa, bây giờ cô sẽ công bố hạng nhất khối thật sự!”
Đúng lúc này.
Hiệu trưởng cũng hớn hở bước vào lớp, nhìn mọi người lớn tiếng hỏi:
“Bạn học Lục Thi Thi ở đâu?”
6
Mọi người đều sững sờ.
Sau đó theo bản năng quay đầu nhìn về phía tôi.
Tôi ngây ra suốt nửa phút.
Mãi đến khi Phó Văn Húc nhẹ đẩy tôi một cái, tôi mới muộn màng giơ tay đứng dậy:
“Em…… em là Lục Thi Thi.”
Hiệu trưởng bình thường luôn uy nghiêm lạnh lùng lập tức trở nên tươi cười hiền hòa:
“Tốt, tốt lắm, bạn học Lục Thi Thi, nào, trước tiên đứng bên cạnh thầy đi.”
Tôi theo thói quen đối mắt với Phó Văn Húc.
Lần này, trên gương mặt luôn lạnh lùng kia.
Vậy mà lại hiện lên một tia vui mừng rõ ràng.
Dưới ánh mắt khích lệ của cậu ấy, tôi hít sâu một hơi rồi đi về phía hiệu trưởng.
Cùng lúc đó.
Giáo viên chủ nhiệm khẽ ho một tiếng, cúi đầu nhìn bảng xếp hạng:
“Các em phải biết, hạng nhất khối lần này đã thi ra điểm số cao nhất kể từ khi thành lập trường, phá vỡ kỷ lục mà học sinh ưu tú trước đó để lại.”
“Vì vậy hạng nhất khối lần này sẽ được hiệu trưởng đưa vào danh nhân đường của trường.”
“Đồng thời, hiệu trưởng còn sẽ đích thân ra mặt, tranh thủ suất tuyển thẳng vào Bắc Đại cho vị hạng nhất khối này, nhưng cho dù không thương lượng được với Bắc Đại, với năng lực của bạn học này, thi vào top mười trường danh tiếng toàn quốc cũng dư sức.”

