Tôi và Tiểu Vũ bọn họ bị giữ lại sân tập để tập thêm: một trăm cái gập bụng, hai mươi lượt bò trườn qua lại, cuối cùng chạy năm cây số.

Sau khi bò trườn xong, lúc đứng lên đường chạy, tôi cảm thấy mỗi bước chân đều như giẫm lên bông, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã quỵ.

Trương Đào khóc.

“Tôi không cần điểm quân sự nữa. Cùng lắm năm sau huấn luyện lại với khóa mới.”

“Tôi muốn nghỉ…”

Tôi hít sâu một hơi, ra dấu im lặng, hạ giọng cảnh cáo cậu ấy.

“Không có cơ hội học lại đâu.”

“Nếu không trụ được qua quân sự, cậu sẽ bị hủy hồ sơ.”

Trương Đào kinh ngạc trợn mắt, nhỏ giọng hỏi tôi:

“Hủy hồ sơ? Chúng ta chẳng phải đã được nhận rồi sao?”

Tôi nghiến răng nhìn về cuối đường chạy.

“Chuyên ngành của chúng ta khác.”

“Làm việc cho bộ phận nghiên cứu quân sự cao nhất của quốc gia, yêu cầu cao hơn.”

Tiểu Vũ khó tin nhìn tôi.

“Nhưng tuyển sinh đại học đã kết thúc rồi, nếu bị hủy hồ sơ…”

Tôi gật đầu:

“Thì chỉ có thể quay lại cấp ba, thi đại học lại từ đầu.”

“Cậu chắc không? Sao cậu biết?”

“Chúng tôi chưa từng nghe nói chuyện này.”

“Chẳng lẽ cứ để Trần Vũ nắm thóp như vậy?”

Tôi không giải thích thêm, chỉ cười.

“Chạy đi.”

Tôi ngẩng đầu lên, liếc nhìn ngọn cây.

Trên sân huấn luyện, khắp nơi đều có camera ngụy trang thành cành cây.

Chuyên ngành của chúng tôi là nghiên cứu thiết bị quân dụng tối tân nhất cho đất nước.

Trường đặc biệt coi trọng phẩm chất đạo đức và tính cách.

Người có phẩm chất kém rất dễ bị mua chuộc.

Người ích kỷ sẽ không màng đại cục.

Người thích kết bè kéo phái, cô lập người khác sẽ không có lợi cho hoạt động nghiên cứu theo nhóm.

Dưới cường độ cao của kỳ quân sự, đây chính là cơ hội tốt nhất để kiểm tra tính cách mỗi người.

Tập thêm xong đến nhà ăn, quả nhiên cơm lại hết.

Tôi vẫy tay bảo Tiểu Vũ và mọi người đi trước, còn mình nghỉ một lúc lâu rồi mới ôm bụng, khó khăn lê từng bước.

Tôi bị bệnh dạ dày mãn tính, liên tục nhịn đói hai bữa, trong dạ dày như có dao đang khuấy.

Bóng dáng bố tôi lướt qua bên cạnh, rồi ông khựng bước.

“Vẫn muốn cố à?”

Tôi lau mồ hôi trên trán.

“Cố.”

Ông cười, trong ánh mắt vừa có đau lòng, vừa có vui mừng.

Giọng Trần Vũ lại vang lên phía sau.

“Vừa rồi cậu nói gì với hiệu trưởng?”

“Mách lẻo à?”

Tôi tiếp tục lê bước, không giải thích.

Trần Vũ khinh thường.

“Cậu có mách lẻo với hiệu trưởng cũng vô dụng thôi. Đừng quên, quyền chấm điểm nằm trong tay tôi.”

“Hiệu trưởng sẽ không quản chuyện nhỏ nhặt của loại người như cậu đâu.”

“Cậu cứ chờ sang năm huấn luyện lại với đàn em đi!”

“Đến lúc đó, tôi sẽ dặn dò để họ ‘chăm sóc’ cậu cho tốt.”

“Chậc chậc, cậu nói xem liệu cậu có phải học lại quân sự bốn lần không?”

Tôi nhìn vẻ mặt đắc ý của cậu ta, khóe môi cong lên.

Trần Vũ sững ra.

“Cậu cười cái gì?”

Tôi nhẹ giọng nói:

“Cười cậu ngu dốt.”

Ngày cuối cùng của kỳ quân sự, các lớp nộp bảng điểm quân sự.

Trần Vũ nộp bảng, vẻ mặt đắc ý.

“Các bạn nữ vất vả rồi, mọi người đều được điểm tối đa nhé.”

Cậu ta liếc xéo về phía năm nam sinh chúng tôi.

“Còn về mấy cậu thiếu gia yếu ớt, tôi chỉ hận không thể cho điểm âm.”

“Cho các cậu 0 điểm đã là cao rồi.”

Trương Đào hoàn toàn sụp đổ.

Cậu ấy nhỏ giọng hỏi tôi:

“Làm sao đây? Chúng ta sẽ bị hủy hồ sơ sao?”

Mắt Tiểu Vũ đỏ hoe, nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi vỗ lưng họ an ủi.

“Không đâu, yên tâm.”

Ngày hôm sau, đại hội tổng kết quân sự toàn trường bắt đầu.

Màn hình lớn lần lượt chiếu điểm của từng lớp.

Hai lớp đầu tiên, tất cả đều đạt.

Trần Vũ đứng trong hàng, mặt đầy đắc ý.

Miệng lại không ngừng chậc chậc.

“Nhìn lớp người ta đi, vinh dự biết bao.”

“Haiz, đến lượt lớp chúng ta chắc mất mặt lắm đây.”

“Sao lớp chúng ta lại có năm đứa vô dụng không đạt nhỉ? Khó coi thật.”

“Tô Thần, cậu nói xem các cậu có mất mặt không?”

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta, cười.

“Sao tôi lại cảm thấy, người mất mặt hơn sẽ là cậu nhỉ?”

Trần Vũ khinh thường.

“Tôi chẳng qua chỉ là lớp trưởng chấm điểm công bằng thôi. Trong lớp có mấy đứa vô dụng thì tôi có cách gì? Tôi có gì mà mất mặt?”

“Tôi là nam sinh duy nhất trong lớp được điểm tuyệt đối đấy!”

Cậu ta vừa dứt lời, điểm của lớp chúng tôi xuất hiện trên màn hình lớn.

Tiểu Vũ ngừng nức nở, che miệng nhìn lên màn hình.

Giọng Trương Đào kích động đến run rẩy.

“Đây là thật sao…”

Các bạn nữ trong lớp trợn mắt nhìn màn hình, há hốc miệng không nói được câu nào.

Trần Vũ cười nhẹ lắc đầu.

“Nhìn bộ dạng kinh ngạc của các cậu kìa. Chẳng phải hôm qua tôi đã nói điểm cho các cậu rồi sao?”

Cậu ta quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn rõ màn hình lớn, cả người chết sững.

Trên màn hình, điểm của cậu ta và toàn bộ nữ sinh trong lớp đều là 0.

Còn tôi, Trương Đào, Tiểu Vũ và mấy người khác, được từ 8 đến 10 điểm.

Dòng chữ lớn ở cuối màn hình hiện lên:

【Tất cả sinh viên có điểm đánh giá quân sự dưới 6 điểm sẽ bị trả hồ sơ, không được chính thức nhận vào học.】

Chương 2

Mấy bạn nữ phẫn nộ nhìn Trần Vũ.

“Trần Vũ, cậu làm kiểu gì vậy? Lúc chấm điểm có phải điền nhầm không?”

“Cậu chẳng phải nói chúng tôi đều được điểm tối đa sao? Chuyện này là sao?”