Tôi tháo ảnh cưới xuống, cầm kéo cắt từng nhát từ chính giữa.
Nước mắt không tự chủ rơi xuống, làm nhòe nụ cười trên bức ảnh.
Điện thoại vang lên, tôi lập tức nhấn nghe.
Giọng Phó Ngôn Tín mệt mỏi:
“Tối nay anh không về, em ngủ sớm đi.”
Tôi vừa định trả lời thì đầu bên kia truyền đến một giọng nữ.
“Ngôn Tín, anh mau qua đây, đến lượt anh rồi.”
“Cạch” một tiếng, điện thoại bị cúp.
Tôi tự giễu cười cười, ngồi ngây ra trên giường, không chớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cho đến khi mặt trời mọc, ngoài cửa sổ có tiếng chim hót, trái tim tôi cũng hoàn toàn chìm xuống.
Tôi ký xong đơn ly hôn đặt ở đầu giường, giống như lúc ký thỏa thuận tiền hôn nhân năm đó.
Cầm hành lý, đóng cửa phòng rồi xuống lầu.
Dưới lầu, bà Chu Uyển Trân đã cầm hành lý chờ từ lâu, dưới mắt bà ấy cũng có một quầng thâm xanh đen.
Tôi vừa định nói chuyện, chuông cửa đã vang lên dồn dập.
Mở cửa ra, hai mẹ con An Tình và An Lâm kéo vali, hiên ngang đứng ở cửa.
4
Hai người ngẩng đầu, đi giày cao gót tám phân, trực tiếp kéo vali đi vào.
Tôi đưa tay ngăn lại, bị An Lâm va cho lảo đảo.
Chu Uyển Trân kịp thời kéo tay tôi, tôi mới miễn cưỡng đứng vững.
An Tình khoanh tay trước ngực ngồi xuống ghế sofa, An Lâm đi vòng quanh biệt thự từng vòng.
“Cái đèn này không ổn, chờ chúng tôi dọn vào thì đổi thành đèn pha lê.”
“Cái sofa này cũng không ổn, màu quá rực rỡ, quá nổi bật, chờ đổi thành bộ sofa màu trắng tinh mà tôi đã chọn.”
“Cái này…”
Tôi cắt ngang cô ta:
“Các người dựa vào đâu mà ở đây chỉ tay năm ngón, ai cho các người quyền đó?”
An Lâm cười khẩy một tiếng:
“Đương nhiên là anh Ngôn Tín rồi, các người còn chưa biết à? Chú Phó Minh và anh Ngôn Tín đã đồng ý cho chúng tôi dọn vào ở rồi.”
Cô ta nhướng mày, nhìn về phía vali:
“Này, không phải các người cũng rất tự giác sao, còn biết chủ động nhường chỗ cho chúng tôi.”
“Nhưng cũng đúng thôi, Chu Uyển Trân đã chiếm vị trí của mẹ tôi gần ba mươi năm, còn cô cũng chiếm vị trí của tôi gần ba năm.”
“Bây giờ chúng tôi đã trở về, các người chủ động rời đi cũng đúng, đỡ phải bị người ta đuổi đi, như thế mất mặt biết bao.”
“Nhưng mà, các người đi thì đi, đồ trong căn nhà này không được mang theo.”
Nói xong cô ta định đưa tay lấy vali.
Tôi muốn ngăn lại, nhưng bị An Lâm đẩy ngã xuống đất.
An Tình cũng không biết đứng dậy từ lúc nào, kéo chặt Chu Uyển Trân.
An Lâm lấy từng bộ quần áo trong vali ra, vừa xem vừa chậc chậc.
“Bộ này không được, bộ này là hàng đặt may cao cấp, thuộc tài sản nhà họ Phó.”
Rất nhanh, tất cả quần áo của tôi đều bị cô ta ném sang một bên.
An Lâm lấy hộp trang sức từ trong góc ra.
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, khóe mắt đỏ lên.
“Cái này là của hồi môn mẹ tôi cho tôi, cô không được đụng vào.”
An Lâm cười khẩy một tiếng, lấy ra một sợi dây chuyền ngọc trai từ trong hộp:
“Của hồi môn gì chứ, nhìn là biết cô lấy cớ.”
“Cả Kinh Thành ai mà không biết mẹ cô đã chết từ lúc cô kết hôn rồi.”
“Ồ, không chừng còn là do cô khắc chết.”
“Cô nói bậy, trả dây chuyền lại cho tôi.”
Tôi dùng cả tay cả chân bò về phía đó, vừa chạm vào, An Lâm bỗng đứng bật dậy, hai tay cầm sợi dây chuyền.
“Là cái này sao?”
Tôi gật đầu.
Chống tay xuống đất bò dậy.
Ai ngờ giây tiếp theo, An Lâm cười rồi dùng sức bằng cả hai tay.
“Lạch cạch” một tiếng.
Tất cả hạt ngọc trai đều lăn xuống đất.
Đồng tử tôi co rút, tôi nhặt từng viên từng viên lên, nhưng nhặt thế nào cũng không đủ.
Nước mắt che kín mắt, trước mắt mờ mịt một mảng.
Chu Uyển Trân giằng ra, ngồi xổm xuống đất bỏ tất cả hạt ngọc trai vào túi.
Bà ấy kéo tôi đứng dậy, lau khô nước mắt trên mặt tôi.
“Cái nhà này chúng ta không cần nữa, chúng ta đi.”
Tôi được Chu Uyển Trân kéo rời khỏi biệt thự, mãi đến sân bay mới lấy lại tinh thần.
Máy bay lên rồi xuống, mặt trời cũng dần dần lặn xuống, cả thế giới như rơi vào bóng tối.
Giây tiếp theo, ánh đèn sáng lên, Chu Uyển Trân cầm mì ăn liền cười nhìn tôi.
“Đây là vị mì mới nhất, ăn xong tâm trạng sẽ tốt hơn.”
Tôi nhận lấy mì, ăn từng miếng từng miếng.
“Đàn ông mà thôi, đều như vậy cả.”
“Huống chi…”
Chu Uyển Trân đặt điện thoại trước mặt tôi.
Bên trên rõ ràng viết “Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần”!
Tôi khiếp sợ há miệng, đặt mì xuống, kéo xuống xem tài liệu.
“Là ông nội sao?”
Chu Uyển Trân gật đầu:
“Tối qua, ông tìm mẹ, đưa thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần này cho mẹ. Ngoài ra còn có tất cả bất động sản và các khoản đầu tư khác đứng tên ông.”
“Ban đầu mẹ không định nhận, nhưng ông nói nếu mẹ không ký, những thứ này cuối cùng chưa biết chừng đều sẽ rơi vào túi hai mẹ con nhà họ An.”
“Mẹ nghĩ sau này chúng ta sống cũng cần tiền, nên nhận rồi.”
Tôi cẩn thận lật xem:
“Vậy sau này chúng ta không lo không có tiền ăn đồ ngon nữa đúng không?”
Chu Uyển Trân cười vỗ đầu tôi:
“Đồ ngốc, không chỉ là không lo ăn đồ ngon, cho dù bắt bọn họ nấu trước mặt chúng ta cũng được.”
Tiếng thông báo lên máy bay vang lên, tôi và Chu Uyển Trân tay nắm tay cười bước lên máy bay.

