【Đúng thế, hai người không có quan hệ gì cả, chỉ là vô tình hôn nhau thôi.】
【Chỉ là thấy cô đón sinh nhật một mình, Mộc Vân Chu đã cố tình hủy hết các cuộc họp để ở bên cô.】
【Chỉ là ở nơi cô không nhìn thấy, Mộc Vân Chu hay lén nhìn cô rồi mỉm cười.】
【Chỉ là chạm mắt một cái là sẽ đỏ mặt tim đập nhanh thôi.】
Tôi hất mạnh tay Bạch Sở Sở ra: “Đừng chạm vào tôi!”
Bạch Sở Sở đứng không vững, hét lên một tiếng rồi ngã ngửa ra sau.
Tôi theo bản năng vươn tay ra đỡ, nhưng lại thấy Mộc Vân Chu nhanh hơn một bước đỡ Bạch Sở Sở dậy.
Bạch Sở Sở vội vàng xua tay cự tuyệt: “Không phải tại Chủ tịch Hứa đâu, là do vừa rồi tôi phân tâm nên đứng không vững.”
Mộc Vân Chu lại không buông cô ta ra, ngược lại còn kiên định nắm tay cô ta bước đến trước mặt tôi.
“Hôm qua em hỏi anh, cô ấy trong lòng anh có quan trọng không, bây giờ anh có thể trả lời em.”
“Cô ấy rất quan trọng.”
Dù đã biết trước đáp án này từ những dòng bình luận.
Trong lòng tôi vẫn dâng lên một trận đau thắt, cố gắng giữ vẻ bình thản hỏi: “Vậy thì sao, anh sẽ vì cô ta mà rời bỏ em đúng không?”
Giống như những bình luận đã nói, khi Bạch Sở Sở từng chút một chiếm lấy vị trí trong lòng anh, anh cũng sẽ dần dần gạt bỏ tôi ra khỏi cuộc đời mình.
Mộc Vân Chu lại một lần nữa im lặng.
Tầm nhìn của tôi dần nhòe đi bởi nước mắt, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy.
“Vậy còn em thì sao? Em tính là cái gì?”
Anh yêu Bạch Sở Sở, vậy những năm tháng đối xử tốt với tôi, rốt cuộc tính là gì?
“Là trách nhiệm.”
Cả người tôi đông cứng lại hoàn toàn.
Tôi nghe thấy giọng nói bình thản đến vô tình của Mộc Vân Chu.
Anh nói: “Em là trách nhiệm của anh.”
Tôi chỉ là trách nhiệm mà bố mẹ tôi trước lúc lâm chung đã phó thác cho anh.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ cảm thấy trái tim như bị xuyên thủng.
Không khí xung quanh như thể cũng trở nên lạnh lẽo, hít vào phổi, đâm vào lồng ngực khiến máu chảy đầm đìa.
Cuộc đối đầu của ba người.
Cuối cùng tôi không nói một lời nào, quay người rời đi.
Đêm đó Mộc Vân Chu không về nhà.
Những ngày sau đó, ngày nào tôi cũng đến công ty.
Tôi không cưỡng ép chuyển Bạch Sở Sở đi nữa, mà chuyển cô ta đến làm trợ lý bên cạnh tôi.
Bạch Sở Sở mỗi ngày chẳng phải làm gì, chỉ cần ở trong văn phòng xử lý tài liệu, rất nhàn nhã.
Chỉ là những buổi tiệc lớn cô ta không được tham gia, những cuộc họp quan trọng cô ta cũng không được dự thính.
Tôi đặt Bạch Sở Sở vào đúng vị trí mà một trợ lý nên ở, tất cả những nơi có thể tiếp xúc với Mộc Vân Chu, cô ta đều không được bước tới.
Tôi đã cố gắng ngăn cách hai người họ đến vậy.
Nhưng bình luận vẫn cứ nhảy liên tục.
【Trời ơi, nam chính cố tình đợi Sở Sở ở hành lang cả tiếng đồng hồ, còn giả vờ như chỉ đi ngang qua, ngây thơ ghê~】
【Rõ ràng cách nhau rất xa, nhưng để nói với Sở Sở một câu mà anh ấy còn phải giả vờ đi loanh quanh như không có chuyện gì!】
【Để Sở Sở uống được ly trà sữa cô ấy thích, nam chính đã bao cả công ty!】
Tôi nhìn từng chữ một trong những bình luận này, như bị ai khắc từng nhát dao vào tim.
Trước đây tôi luôn nghĩ Mộc Vân Chu là một người rất hờ hững với mọi thứ.
Thì ra khi anh thực sự yêu một người, lại có thể mãnh liệt đến vậy.
Trái tim tôi bắt đầu dâng lên những cơn đau nhói, tôi siết chặt tay, nhắn tin cho Mộc Vân Chu.
“Tài liệu mang đến phòng làm việc một chút, được không?”
Mộc Vân Chu trả lời rất nhanh: “Thư ký sẽ mang đến.”
Lại là câu nói này.
Từ sau lần cãi vã đó, Mộc Vân Chu chưa một lần đến tìm tôi.
Ngón tay tôi khựng lại một lúc lâu.
Từng chữ từng chữ xóa đi dòng tin nhắn định gửi: “Anh có thể đưa em đến bệnh viện được không?”
Sau giờ làm, tôi một mình đến bệnh viện.
“Gần đây tình trạng của cô rất tệ, nếu không tiến hành phẫu thuật e rằng…”
Bác sĩ thở dài sườn sượt: “Nhưng nguồn tim để thay, vẫn chưa tìm thấy người tương thích.”
Chờ đợi suốt 5 năm vẫn không tìm được, tôi đã quá quen rồi, tôi gặng hỏi.
“Nếu cứ mãi không tìm được nguồn tim tương thích, tôi còn sống được bao lâu?”
Bác sĩ làm như không nghe thấy: “Phải kiểm soát tốt cảm xúc của bản thân, sau đó mới…”
Tôi ngắt lời ông: “Phiền bác sĩ nói cho tôi biết, thời gian lâu nhất tôi có thể cầm cự.”
Bác sĩ im lặng một lát, cuối cùng lên tiếng: “Bệnh tình chuyển biến xấu quá nhanh, ngay cả khi được điều trị, cũng chỉ còn… ba tháng.”
Ba tháng.
Trong khi ở tiểu thuyết gốc, một năm sau tôi mới chết.
Đây chính là con đường mà số phận đã chọn cho tôi – một con đường chết.
Trái tim tôi bỗng chốc rơi tõm xuống, chìm mãi vào sự buốt giá thấu xương.
Tôi tê dại trở về biệt thự, vừa mở cửa đã thấy đèn phòng khách sáng trưng.
Mộc Vân Chu đã về.
Mũi tôi cay xè, khoảnh khắc này tôi lại muốn khóc.
Trên thế giới này, người duy nhất tôi có thể nương tựa lúc này như thể chỉ có Mộc Vân Chu.
Tôi bước nhanh lên lầu, nụ cười còn chưa kịp nở trên môi, đã nhìn thấy chiếc vali hành lý trên tay anh.
Nụ cười của tôi đông cứng lại: “Anh đang làm gì vậy?”
Mộc Vân Chu không buồn quay đầu lại.
“Dọn đi.”
CHƯƠNG 5

