Tôi còn chưa kịp hỏi tình hình cụ thể.

Bạn thân đã vội nói.

“Là bạch nguyệt quang thời cấp ba mà lần trước tớ kể với cậu, Tiêu Tuyết Nhi!”

“Không ngờ bọn họ đã bí mật quay lại với nhau!”

Tôi như bị sét đánh, cả người ngây ra tại chỗ.

Sắc mặt trở nên khó coi, trong miệng tràn ngập vị đắng.

Tôi chỉ có thể ngơ ngác nói.

“Vậy sao… Anh ấy công khai cô ta sao?”

Bạn thân nghi ngờ hỏi.

“Sao vậy, Mộng Mộng? Trạng thái của cậu không ổn lắm?”

“Đúng rồi, chẳng phải cậu nói cậu cũng có một người bạn trai bí mật sao? Ngày vui thế này, cậu cũng công khai cho tớ biết đi!”

Tình cảm ba năm vào lúc này giống như một trò hề khiến người ta bật cười.

Tôi cố nén đau lòng rồi nói.

“Không cần thiết nữa, tớ và anh ấy sắp chia tay rồi.”

“Hả!”

Bạn thân cười gượng rồi tắt điện thoại.

Tôi lật xem video trên điện thoại, nhìn dáng vẻ hạnh phúc của Phó Hàn khi công khai Tiêu Tuyết Nhi.

Tôi ngồi trên giường rất lâu, rất lâu vẫn không có phản ứng.

Lời giải thích của Phó Hàn đến muộn.

“Hôm qua khi anh đưa cô ấy đến công ty xoa chân, bị người khác nhìn thấy. Nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng nên anh mới công khai.”

“Trong buổi tiệc tối ngày mai, anh sẽ giải thích rằng bạn gái của anh là em.”

“Em nhớ đến.”

Ngay cả giọng điệu giải thích của anh cũng lạnh lùng, cứng nhắc như vậy.

Tôi che mặt, cuối cùng bật khóc thành tiếng.

Chuyến bay của tôi vào buổi tối.

Tôi bắt xe trở về nhà, chuẩn bị xách hành lý rời đi.

Nhưng Tiêu Tuyết Nhi lại đột nhiên xuất hiện một mình trong căn nhà của chúng tôi.

Cô ta đánh giá tôi một lượt rồi khiêu khích cười.

“Chị định đi đâu vậy? Bị chọc tức rồi sao?”

“Thật ra chị mới là bạn gái bí mật của Phó Hàn đúng không?”

Tôi không muốn để ý đến cô ta.

Nhưng cô ta lại chặn trước mặt tôi.

“Vội đi làm gì? Tôi vẫn còn vài lời chưa nói xong với chị.”

Tôi lạnh lùng đáp.

“Chúng ta còn gì để nói?”

Cô ta che miệng cười.

“Đương nhiên là có.”

“Hôm trước Phó Hàn cùng tôi đến Disneyland, thật ra tôi đã cố tình xông vào khung hình của bạn thân chị.”

Cái gì?!

Tôi cau mày.

Cô ta tiếp tục cười.

“Sự thật chính là như vậy. Tôi đã điều tra chị. Ngay từ năm đầu tiên hai người ở bên nhau, tôi đã bắt đầu điều tra chị.”

Cô ta vừa cười lớn vừa lấy ra một bức ảnh.

“Chị thật ngây thơ đáng yêu. Chị tưởng tôi và Phó Hàn mới gặp lại nhau gần đây sao?”

“Thật ra không phải. Đứa bé tôi mang thai với anh ấy hồi cấp ba, tôi không phá.”

“Anh ấy bảo tôi sinh nó ra. Anh ấy là bố của đứa con bốn tuổi của tôi.”

Cả người tôi chấn động dữ dội, máu như ầm một tiếng dồn thẳng lên não.

“Cô nói gì?”

Cô ta giơ bức ảnh lên.

“Nhìn đi, đây có phải thứ chị luôn mơ ước không?”

Trong ảnh, Phó Hàn đang bế một đứa trẻ, Tiêu Tuyết Nhi đứng bên cạnh.

Ba người thân mật tựa vào nhau, mỉm cười ngọt ngào trước ống kính.

Cô ta vô cùng hài lòng với vẻ mặt khiếp sợ của tôi, bật cười lớn.

“Chính là như chị vừa nghe đấy. Mấy năm nay, anh ấy lén mua một căn nhà ở bên ngoài cho tôi và đứa bé.”

“Chúng tôi vẫn luôn sống cuộc sống của một gia đình.”

“Trong ba năm qua, mỗi lần anh ấy nói công việc quan trọng với chị, thật ra đều là đi ở bên tôi và con.”

“Chị chỉ là một tấm bia đỡ đạn, được dùng để che mắt bố anh ấy.”

“Ngay cả vé dự tiệc mà hôm qua anh ấy đưa cho chị cũng chỉ là vé tặng kèm trong gói dịch vụ cao cấp mà anh ấy mua khi đi Disneyland với tôi.”

“Vì thế anh ấy mới không chịu cùng chị làm bất cứ chuyện gì mà các cặp đôi nên làm!”

“Bởi vì từ đầu đến cuối, chị mới chính là kẻ thứ ba!”

“Hôm nay tôi nói cho chị biết sự thật là muốn chị ngày mai đừng xuất hiện, biết điều một chút!”

Lồng ngực tôi chua xót đến mức khó chịu, nghẹn lại khiến tôi không nói thành lời.

Dạ dày cuộn lên khiến tôi muốn nôn.

Tôi nôn khan mấy tiếng.

Làm gì có trợ lý sinh hoạt nào lại can thiệp sâu vào đời tư của người khác như vậy.

Chỉ khi Tiêu Tuyết Nhi là người vợ không danh phận của anh.

Anh mới có thể tùy tiện và yên tâm chấp nhận sự quan tâm, chăm sóc ấy.

Tôi cô độc kéo vali đến sân bay.

Trước khi lên máy bay, tôi lấy điện thoại gửi cho Phó Hàn tin nhắn chia tay.

Mặc kệ điện thoại liên tục rung lên điên cuồng.

Tôi không quay đầu bước lên máy bay.

Khi máy bay hạ cánh, quê nhà đang có một trận mưa phùn.

Bố mẹ cầm ô đen chờ tôi tại cửa đón khách.

Vừa nhìn thấy tôi, họ lập tức vẫy tay.

“Mộng Mộng, Mộng Mộng!”

“Bên này.”

Khoảnh khắc nhìn thấy bố mẹ, tất cả tủi thân suốt nhiều ngày như tìm được nơi trút xuống, nước mắt tôi không ngừng tuôn ra.

“Bố mẹ, con nhớ hai người.”

Bố mẹ nhìn nhau, thấy vết thương trên đầu tôi, cũng nhận ra trạng thái của tôi không ổn.

Họ im lặng không hỏi gì.

Mãi đến khi ngồi ăn cơm tại nhà.

Tôi không có khẩu vị, chỉ ngây người ngồi đó.

Mẹ gắp thức ăn cho tôi rồi hỏi.

“Mộng Mộng, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Bố cũng cẩn thận quan tâm.

“Nói với bố đi, bố sẽ đòi lại công bằng cho con.”

Nước mắt khó khăn lắm mới kìm lại được lại muốn trào ra.

Nhưng tôi vẫn lắc đầu.

“Không có gì đâu bố mẹ, con chỉ chia tay một người thôi.”

“Con đã nghỉ việc rồi. Con không đi xa nữa, con sẽ ở nhà.”