Tôi không đề phòng, cả người ngã xuống đất.
Vừa định đứng lên, Vương Kiến Quốc đã dùng thước chặn lên lưng tôi.
“Ôn Nam Tinh, tam quan lệch lạc, phẩm hạnh tồi tệ!”
“Tôi cho em cơ hội cuối cùng, mau xin lỗi mọi người!”
“Nếu không, tôi không ngại nộp đơn lên trường xin đuổi học em!”
Nhưng lời ông ta vừa dứt.
Ngoài cửa đã vang lên một giọng nói trầm ổn, uy nghiêm.
“Tôi xem ai dám đuổi học cô ấy?”
Chương 5
Cửa phòng thí nghiệm bị đẩy hẳn ra.
Hiệu trưởng chắp tay sau lưng, sắc mặt lạnh lùng bước vào.
Theo sau ông là vị giáo sư trẻ nhất nhưng cũng có uy tín nhất trong trường.
Giảng viên hướng dẫn mới của tôi, Chu Nghiêm.
Vẻ kiêu ngạo trên mặt Vương Kiến Quốc lập tức cứng lại, sau đó ông ta nịnh nọt đi tới.
“Hiệu trưởng, sao thầy lại đích thân đến đây?”
“Ở đây có một sinh viên phẩm hạnh thật sự quá kém, không những tam quan lệch lạc, không đoàn kết với bạn học mà còn cãi lại tôi.”
“Tôi đang định báo cáo xin đuổi học cô ta, tránh để cô ta làm hỏng nề nếp trường chúng ta.”
Hiệu trưởng không để ý đến ông ta.
Mà đưa mắt quét qua từng người có mặt.
“Tôi thấy người tam quan lệch lạc là các người!”
“Ôn Nam Tinh và Thẩm Du Bạch khi nhập học đã công khai là một đôi, năm đó còn lọt vào bảng bình chọn cặp đôi đẹp nhất trên diễn đàn trường, cả trường đều biết.”
“Thế nào, bây giờ các người tập thể mất trí nhớ rồi à?”
Câu nói của hiệu trưởng chẳng khác nào xé sạch thể diện của tất cả mọi người.
Đặc biệt là Thẩm Du Bạch và Tô Miểu Miểu, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Ngay sau đó, hiệu trưởng lại tung ra một thông tin nặng ký.
“Từ nay Nam Tinh sẽ theo giáo sư Chu, không còn cùng nhóm với các người nữa.”
“Tốt nhất đừng tiếp tục chọc vào cô ấy, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo!”
Nói xong, ông nhìn Chu Nghiêm, giọng trở nên ôn hòa.
“Giáo sư Chu, đứa trẻ này giao cho cậu, nhớ hướng dẫn cho tốt.”
Cuối cùng, ông lại nhìn tôi.
“Nếu chịu ấm ức thì đến tìm tôi, đừng tự mình nhịn trong lòng.”
Dặn dò xong, lại cảnh cáo nhìn mọi người một lượt, ông mới yên tâm rời đi.
Ông không công khai thân phận của tôi.
Bởi vì gia thế của tôi thật sự quá nổi bật.
Từ khi còn đi học, gia đình đã cố ý che giấu thân phận của tôi.
Vì thế ngay cả Tô Miểu Miểu, người quen tôi nhiều năm, cũng chỉ cho rằng gia cảnh tôi bình thường.
Nhưng dù không nói rõ thân phận, mọi người cũng nhận ra tôi không đơn giản.
Thẩm Du Bạch nhìn tôi đầy trách móc.
“Nam Tinh, em quen hiệu trưởng như vậy, tại sao không nói với anh sớm?”
“Chúng ta yêu nhau ba năm, đến chút chuyện nhỏ thế này em cũng phải giấu anh sao?”
Đúng lúc những bạn học khác đang cân nhắc có nên hòa hoãn quan hệ với tôi hay không, Tô Miểu Miểu đột nhiên ấp úng lên tiếng.
“Cũng trách tôi, là tôi không nói với mọi người sớm.”
“Hồi năm nhất cao học, hình như tôi từng thấy Nam Tinh cùng hiệu trưởng ra vào khách sạn.”
“Nhưng mà… có thể là tôi nhìn nhầm.”
“Nam Tinh với hiệu trưởng sao có thể là loại quan hệ đó được?”
Cô ta muốn nói lại thôi, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Ánh mắt các bạn học nhìn tôi lập tức thay đổi.
“Đệt, bảo sao hiệu trưởng bảo vệ cô ta, hóa ra được bao nuôi!”
“Ghê tởm thật, vì một suất vào phòng thí nghiệm mà đến ông già cũng chịu ngủ cùng.”
Sắc mặt Thẩm Du Bạch càng trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi.
“Ôn Nam Tinh, bảo sao em nhất quyết chia tay anh!”
“Hóa ra em đã cắm sừng anh từ lâu!”
Tôi đúng là từng cùng hiệu trưởng bước vào khách sạn.
Nhưng đó là bởi bố tôi đang đợi chúng tôi ở khách sạn để bàn chuyện tăng thêm tài trợ cho trường.
Có điều, tôi không định giải thích gì với đám rác rưởi này.
“Người có lòng dạ bẩn thỉu nhìn thứ gì cũng thấy bẩn.”
Giáo sư Chu trực tiếp chắn trước mặt tôi.
“Tôi có thể lấy nhân cách của mình bảo đảm, bạn học Ôn Nam Tinh và hiệu trưởng tuyệt đối không phải loại quan hệ mà các em đang nghĩ!”
“Quên những gì hiệu trưởng vừa nói rồi sao?”
“Nếu các em còn dám tung tin đồn gây chuyện, tôi không ngại lập tức liên hệ phòng bảo vệ.”
Dưới uy nghiêm của giáo sư Chu, cuối cùng bọn họ cũng im miệng.
Sau khi vào phòng thí nghiệm, giáo sư Chu áy náy nhìn tôi.
“Bạn học Ôn, thật sự xin lỗi em.”
“Tôi và giáo sư Vương cùng làm một đề tài lớn nên chỉ có thể dùng chung phòng thí nghiệm này.”
“Nếu không thì em cũng chẳng phải chịu những ấm ức như vậy.”
Tôi lắc đầu, giọng bình tĩnh.
“Không sao đâu, giáo sư Chu.”
Giống như bố tôi nói, xây cho tôi một phòng thí nghiệm mới cũng không khó.
Nhưng tôi không muốn vì đám người này mà huy động quá nhiều người.
Dù sao người sai cũng không phải tôi.
Chỉ tiếc là trong tháng này, đám sói mắt trắng kia vẫn được hưởng ké tiền dự án của tôi.
Chương 6
Nhưng tôi thật sự đã đánh giá thấp mức độ vô sỉ của đám người này.
Yên ổn được hai ngày, diễn đàn trường đột nhiên xuất hiện một bài đăng nóng ẩn danh.
《Bóc bí mật không thể không nói giữa một nữ học bá năm ba cao học và lãnh đạo cấp cao》
Trong bài không chỉ giả mạo những đoạn chat được gọi là “mờ ám” giữa tôi và hiệu trưởng.
Mà còn đính kèm ảnh bóng lưng mờ nhòe của chúng tôi trước cửa khách sạn.

