Tôi đều sẽ nắm chặt tay mẹ, trở thành chỗ dựa cho bà.

Căn nhà nhỏ tỏa ra ánh sáng ấm áp.

Đồ ăn được bày trên bàn.

Đồ dùng trong phòng ngủ đầy đủ, ngửi kỹ còn có mùi của ánh nắng.

Bùi Hành gắp thức ăn, ngẩng đầu hỏi tôi:

“Em định khi nào sẽ đi?”

Mẹ nhìn sang:

“Đi đâu? Vừa mới trở về đã lại phải đi sao?”

“Con không đi nữa.”

Tôi nhấp một ngụm cháo:

“Chỉ đi bàn chuyện hợp tác thôi.”

“Sau này con sẽ không đi nữa.”

“Có cần anh tới đón em không?”

“Không cần, tôi tự đi một mình được.”

Sự tự tin của tôi bắt nguồn từ những nỗ lực trong ba năm qua.

Trong ba năm này, hai chúng tôi ngày đêm đảo lộn, thời gian ngủ mỗi ngày chưa tới ba tiếng.

Công ty ngày càng lớn mạnh.

Danh tiếng của tôi vang xa, trong ngành không ai không biết.

Ngược lại là Mạnh Vi.

Cô ta hoàn toàn biến mất.

Cho dù tôi cố tình muốn nghe ngóng, cũng không biết được tin tức nào về cô ta.

Tôi siết chặt túi giấy da bò, hẹn gặp lãnh đạo của Cố Hoài An, đi thẳng vào vấn đề và đề nghị thu mua công ty.

Bọn họ vẫn luôn trong trạng thái thua lỗ, chật vật bên bờ vực phá sản.

Đối phương gần như không suy nghĩ, lập tức vui vẻ ký tên.

Ngày hôm sau, Cố Hoài An mới nghe nói cấp trên trực tiếp đã đổi thành người khác.

Vẻ mặt anh mơ màng, đưa tay xoa huyệt thái dương đang đau nhức.

Ánh mắt vẫn luôn dừng trên màn hình.

【Anh nghe nói em đã về nước. Anh không gặp được em. Em vẫn khỏe chứ?】

Không có hồi âm.

Thẩm An vẫn luôn không trả lời.

Cố Hoài An thở dài.

Khi ngẩng đầu, anh lại phát hiện Thẩm An đang đứng ngoài cửa kính.

Anh lập tức đứng bật dậy.

Nhìn thấy Thẩm An từng bước đi vào, không chân thực giống như một giấc mơ.

“Tôi xin thông báo, đây là Phó tổng giám đốc mới của chúng ta, cô Thẩm An.”

Giọng thư ký vang dội.

Kéo Cố Hoài An ra khỏi ảo tưởng.

Còn Thẩm An từ đầu đến cuối không nhìn anh lấy một lần.

Trái tim Cố Hoài An thấp thỏm không yên.

Anh muốn đến gần căn phòng làm việc ấy, nhưng lại không tìm được lý do.

Cho đến khi thư ký đi tới bên cạnh, gõ lên bàn:

“Phó tổng Thẩm tìm anh.”

“Trong vòng một phút, cô ấy phải nhìn thấy anh.”

Anh căng thẳng đến cực điểm.

Luống cuống chỉnh lại quần áo.

Nhưng khi bước vào, Thẩm An không hề ngẩng đầu:

“Sáu mươi chín giây. Cố Hoài An, anh vẫn không thay đổi.”

Đúng là không thay đổi.

Nhưng dường như tất cả cũng đã thay đổi.

Tôi nhìn Cố Hoài An nở nụ cười lấy lòng, dáng vẻ căng thẳng, bất an.

“Tôi đã xem thành tích của đội ngũ các anh, cũng như những khoản thua lỗ do nguyên nhân cá nhân của anh gây ra. Công ty hoàn toàn có thể sa thải anh.”

Biểu cảm của Cố Hoài An cứng đờ trên mặt.

“Em muốn nói gì?”

“Anh bị sa thải.”

Anh lao tới trước bàn, không thể tin nổi chỉ vào mình:

“Em làm như vậy vì hận anh sao?”

“Không phải.”

Tôi điều chỉnh góc màn hình máy tính:

“Là vì số liệu.”

Cố Hoài An chỉ chăm chú nhìn tôi, cố gắng tìm ra một chút sơ hở.

Nhưng rất đáng tiếc.

Không có.

Hoàn toàn không có gì cả.

Anh mất hết sức lực.

So với sự lý trí tuyệt đối này, có lẽ anh thà rằng tôi vẫn còn hận anh.

Cố Hoài An không tiếp tục dây dưa.

Anh ôm thùng đồ rời khỏi công ty.

Tôi thu hồi ánh mắt.

Chúng tôi cũng chỉ đến đây thôi.

Thư ký gõ cửa:

“Bộ lễ phục đặt riêng đã được gửi tới.”

“Tổng giám đốc Bùi hỏi tối nay cô có căng thẳng vì buổi tiệc mừng công không. Nếu cô căng thẳng, anh ấy có thể tới đón cô.”

Tôi lắc đầu.

Trái tim đập nhanh vì căng thẳng đã được sự tự tin vững vàng nâng đỡ.

Tôi đứng dậy, mở cánh cửa ấy ra.

Phong cảnh bên ngoài cửa kính vô cùng đẹp.

Giống như cuộc đời rực rỡ, tỏa sáng và có vô vàn khả năng của tôi.