“Ở đây không cần anh.”

“Tiết Nhiên, em đừng giận dỗi.”

Sau khi Chu Trầm An rời đi, y tá tới nhắc tôi phải đóng thêm viện phí.

Tiền mặt trong tay không đủ, tôi đành về nhà, định bán số trang sức vàng hồi kết hôn.

Nhưng không ngờ két sắt lại trống không.

Không chỉ trang sức biến mất, ngay cả tài khoản đầu tư của tôi cũng chẳng còn đồng nào.

Tôi lập tức đến ngân hàng xác nhận.

Lúc này mới biết số tiền tiết kiệm mà bao năm qua tôi đưa Chu Trầm An đi đầu tư, tất cả đều đã bị anh ta chuyển sang tên Giang Tuyết Nhu dưới danh nghĩa đầu tư.

Tôi lập tức gọi điện chất vấn.

Giọng Chu Trầm An lại vô cùng thản nhiên.

“Đó là dự án giáo dục thẩm mỹ cao cấp dành cho phụ huynh và trẻ em do Tuyết Nhu thiết kế. Cô ấy dạy Tiểu Thư tốt như vậy, đây vốn là sở trường của cô ấy.”

“Triển vọng dự án rất tốt, lợi nhuận cũng cao… Mấy chuyện này có nói em cũng không hiểu.”

Tôi tức đến run người.

“Đó là tiền của tôi, anh dựa vào đâu mà tự ý xử lý?”

Chu Trầm An khẽ cười.

“Em lấy tôi rồi thì tiền của em đương nhiên cũng là tiền của tôi.”

“Hơn nữa, trước đây em đã ký giấy ủy quyền. Trong chuyện này tôi hoàn toàn hợp pháp, đúng quy định.”

Lúc này tôi mới nhớ ra có một khoảng thời gian anh ta nói sản phẩm đầu tư thay đổi, bảo tôi ký một số giấy tờ.

Không ngờ tất cả đều là cái bẫy.

Khoảnh khắc ấy, tôi không muốn nhịn thêm nữa.

“Chúng ta ly hôn.”

Chu Trầm An sững người.

“Chỉ vì chút chuyện này mà em muốn ly hôn với tôi?”

“Viện phí của Mộc Dao đến bây giờ vẫn chưa có tiền đóng, anh đem toàn bộ tiền cho người khác, vậy mà anh còn cho rằng đây là chuyện nhỏ?”

Anh ta mất kiên nhẫn.

“Bây giờ dự án đang đúng lúc phát triển, đầu tư nhiều thì lợi nhuận mới cao. Sau này Mộc Dao tốt nghiệp, lấy chồng, việc gì chẳng cần tiền.”

“Được rồi, chuyện viện phí tôi có sắp xếp. Em đừng dùng ly hôn để ép tôi.”

Sau khi Chu Trầm An cúp máy, tôi gọi cho luật sư, kể lại chuyện đầu tư.

Luật sư suy nghĩ rồi nói:

“Cô Tiết, những dự án dành cho phụ huynh và trẻ em kiểu này phần lớn đều dựa vào mô hình nhượng quyền để huy động vốn, thường không có đầy đủ tư cách pháp lý chính quy. Tôi đề nghị có thể bắt đầu điều tra từ hướng này.”

Sau khi sắp xếp đơn giản vài việc, tôi mới quay lại bệnh viện.

Nhưng lại được thông báo con gái đã xuất viện.

“Bố của bệnh nhân làm thủ tục. Ông ấy nói bệnh nhân đã khỏi bệnh, bảo cô ấy đi kiếm tiền để trả hết viện phí.”

Nhìn chiếc giường bệnh trống không, sự tức giận và thất vọng trong lòng tôi đã lên đến đỉnh điểm.

Chương 4

Khi tìm được nhà hàng lẩu nơi con gái làm thêm, đúng lúc đang vào giờ cao điểm buổi tối.

Con bé quay lưng về phía tôi, đang dọn bàn.

Những mảng ban đỏ trên cánh tay còn chưa biến mất, vậy mà đã bị nước canh nóng làm bỏng nổi không ít bóng nước.

Nhưng con bé không kêu đau.

Động tác dù vụng về, vẫn không dừng lại dù chỉ một giây.

Lòng tôi đau thắt.

Tôi đang định bước lên kéo con bé đi thì nhóm khách của bàn tiếp theo vừa đến.

Người đi đầu chính là con gái của Giang Tuyết Nhu, Nhan Thư.

“Bố nuôi biết mình thích ăn lẩu ở đây nên đặc biệt chuyển cho mình 10 nghìn, bảo mình cứ thoải mái ăn.”

Sắc mặt con gái tôi lập tức trắng bệch, bàn tay cầm khăn lau siết chặt đến run lên.

“Mình… phải làm việc rồi.”

Con bé bưng nồi định rời đi, nhưng Nhan Thư lén duỗi chân ra ngáng.

Nước canh nóng bỏng đổ lên cánh tay con gái tôi, làn da lập tức đỏ rực.

Con bé đau đến run cả người, lại khiến đám Nhan Thư bật cười chế giễu.

“Trông giống chuột lột quá.”

Tôi không thể kiểm soát cơn giận nữa, lao lên đẩy Nhan Thư ra, lập tức xử lý làm mát vết bỏng cho con gái.

Sau đó, tôi trực tiếp gọi cảnh sát.

Khi cảnh sát đến, Chu Trầm An và Giang Tuyết Nhu cũng cùng xuất hiện.

Nhưng phản ứng đầu tiên của anh ta lại là trách con gái.

“Có phải con gây chuyện trước, bắt nạt Tiểu Thư không?”

Lòng tôi lạnh ngắt.

“Con gái bị thương anh không quan tâm, ngược lại lại cho rằng đó là lỗi của nó. Chu Trầm An, trái tim anh rốt cuộc làm bằng thứ gì?”

Chu Trầm An cau mày.

“Tiểu Thư thì có thể làm gì sai? Nó chỉ là một đứa trẻ. Rõ ràng là em chiều Mộc Dao đến hư rồi.”

Con gái nghẹn ngào muốn giải thích, nhưng lại bị Chu Trầm An quát lớn cắt ngang.

“Còn cãi nữa à? Mau ký giấy hòa giải đi.”

“Chuyện này vốn là lỗi của con. Nếu con không ký thì cứ coi như bố không có đứa con gái này.”

Ánh sáng trong mắt con gái hoàn toàn tắt ngấm.

Con bé rơi nước mắt ký tên.

Cũng vào khoảnh khắc ấy, tôi hoàn toàn hết hy vọng đối với Chu Trầm An.

Tôi giật lấy giấy hòa giải.

“Ly hôn. Nếu không, tôi sẽ không đồng ý.”

Chu Trầm An nhìn tôi chằm chằm.

“Tiết Nhiên, em đang uy hiếp tôi?”

Giang Tuyết Nhu bước lên nói:

“Trầm An, Tiết Nhiên chỉ vì nhìn Mộc Dao chịu ấm ức nên nhất thời kích động thôi.”

“Hay là em bảo Tiểu Thư xin lỗi đi, tránh việc thật sự làm ầm lên đến mức ly hôn. Cô ấy vừa phải mang theo con lại vừa không có thu nhập, đến lúc đó biết sống thế nào?”

Câu nói này khiến Chu Trầm An càng chắc chắn rằng tôi chỉ đang giận dỗi.

Anh ta trực tiếp yêu cầu tôi ra đi tay trắng.